![]() |
"Tôi đã im lặng nhiều năm và luôn cố giữ mọi chuyện trong gia đình. Nhưng cha mẹ tôi và ê kíp của họ liên tục cung cấp thông tin cho báo chí, nên giờ tôi buộc phải tự lên tiếng, nói lại sự thật về một phần những điều sai sự thật đã được đăng.
Tôi không muốn hòa giải với gia đình mình. Tôi không bị ai điều khiển. Lần đầu tiên trong đời, tôi đứng lên bảo vệ chính mình.
Từ nhỏ đến giờ, cha mẹ luôn là người quyết định câu chuyện về gia đình trên truyền thông. Những bài đăng sống ảo, những buổi tụ họp chỉ để chụp hình và nhiều mối quan hệ không chân thật là điều tôi phải lớn lên cùng. Gần đây, tôi tận mắt thấy họ sẵn sàng làm mọi cách để đẩy vô số lời nói dối lên truyền thông, nhiều khi khiến người vô tội bị kéo vào chỉ để giữ hình ảnh cho bản thân. Dù vậy, tôi tin sự thật rồi cũng sẽ lộ ra.
Cha mẹ tôi đã cố phá mối quan hệ của tôi từ trước đám cưới và đến giờ vẫn chưa dừng. Mẹ tôi hủy việc làm váy cưới cho Nicola vào phút chót, trong khi vợ tôi rất mong được mặc váy do bà thiết kế nên Nicola phải gấp rút tìm váy khác. Vài tuần trước ngày cưới, cha mẹ liên tục gây áp lực và tìm cách dụ tôi ký giấy nhượng quyền sử dụng tên của mình. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến tôi, vợ tôi và con cái sau này. Họ muốn tôi ký trước ngày cưới để các điều khoản bắt đầu có hiệu lực.
Việc tôi từ chối khiến số tiền họ trông chờ bị ảnh hưởng và kể từ đó cách họ đối xử với tôi không còn như trước. Trong lúc chuẩn bị đám cưới, mẹ tôi còn gọi tôi là “evil” chỉ vì tôi và Nicola quyết định để bà ngoại Sandra của tôi và bà Naunni của Nicola ngồi cùng bàn với vợ chồng tôi vì cả hai đều đi một mình. Cha mẹ hai bên đều đã có bàn riêng ngay cạnh.
Đêm trước ngày cưới, vài người trong gia đình nói với tôi rằng Nicola “không cùng huyết thống” và “không phải người nhà”. Từ lúc tôi bắt đầu tự bảo vệ mình trước gia đình, tôi liên tục bị cha mẹ công kích, cả kín đáo lẫn công khai và chính họ là người yêu cầu gửi những câu chuyện đó cho báo chí. Các em trai tôi cũng bị lôi vào, bị bắt tấn công tôi trên mạng xã hội, rồi bất ngờ chặn tôi vào mùa hè năm ngoái. Mẹ tôi cũng cướp đi điệu nhảy đầu tiên của tôi với vợ. Điệu nhảy này đã được chuẩn bị từ nhiều tuần, là một khoảnh khắc lãng mạn giữa hai vợ chồng trên nền một bản nhạc tình. Trước 500 khách, Marc Anthony gọi tôi lên sân khấu.
Theo lịch, đó phải là lúc tôi nhảy với vợ nhưng thay vào đó mẹ tôi đứng chờ sẵn để nhảy với tôi. Bà nhảy với tôi theo cách rất không phù hợp trước mặt mọi người. Tôi chưa bao giờ thấy mình khó chịu và xấu hổ đến vậy. Vợ chồng tôi muốn làm lễ gia hạn lời thề để có thêm những kỷ niệm mới về ngày cưới, những kỷ niệm mang lại niềm vui chứ không phải cảnh lo lắng và ngượng ngùng như thế này.
![]() |
Vợ tôi nhiều lần bị gia đình tôi thiếu tôn trọng, cho dù chúng tôi đã cố gắng rất nhiều để mọi người có thể gắn kết lại. Mẹ tôi liên tục kết nối với những người yêu cũ của tôi xuất hiện trở lại trong cuộc sống của hai vợ chồng theo cách khiến cả tôi và vợ đều khó chịu.
Dù vậy, chúng tôi vẫn bay tới London mừng sinh nhật cha tôi. Trong một tuần, chúng tôi ở khách sạn chờ và cố gắng sắp xếp thời gian gặp riêng ông nhưng bị từ chối hết. Ông chỉ đồng ý nếu đó là ở bữa tiệc sinh nhật lớn của ông, với hàng trăm khách và máy quay khắp nơi. Khi cuối cùng ông chịu gặp tôi, điều kiện là Nicola không được đi cùng. Điều đó như một cú tát vào mặt. Sau này khi gia đình tôi sang Los Angeles, họ cũng không chịu gặp tôi.
![]() |
Gia đình tôi coi việc lên hình, quảng bá và hợp đồng quảng cáo là quan trọng nhất. Thương hiệu Beckham được đặt lên trên hết. Thứ mà họ gọi là “tình yêu gia đình” được đo bằng việc bạn đăng lên mạng bao nhiêu, hoặc bạn bỏ mọi thứ nhanh đến mức nào để xuất hiện trong một bức ảnh gia đình, kể cả khi bạn phải hi sinh công việc. Suốt nhiều năm, vợ chồng tôi đã cố có mặt ở mọi show thời trang, mọi bữa tiệc, mọi hoạt động với báo chí để giữ hình ảnh “gia đình hoàn hảo”. Nhưng lần duy nhất vợ tôi nhờ mẹ tôi giúp kêu gọi cứu những chú chó mất nhà trong đợt cháy rừng ở Los Angeles, mẹ tôi đã từ chối.
Câu chuyện cho rằng vợ tôi điều khiển tôi là hoàn toàn sai. Người điều khiển tôi phần lớn cuộc đời là bố mẹ tôi. Tôi lớn lên luôn trong cảm giác lo âu. Lần đầu tiên trong đời, từ khi rời xa gia đình, cảm giác đó mới biến mất. Mỗi sáng thức dậy tôi biết ơn cuộc sống do chính mình chọn và tôi đã tìm thấy sự bình yên, nhẹ nhõm.
Vợ chồng tôi không muốn sống một cuộc đời bị dẫn dắt bởi hình ảnh, báo chí hay sự thao túng. Điều chúng tôi muốn là sự bình yên, quyền riêng tư và hạnh phúc cho cả hai và cho gia đình tương lai."
Trên đường Pitch



