Từ một công nhân nhà máy đến nhà vô địch Premier League và biểu tượng Leicester City, hành trình của Jamie Vardy được tái hiện đầy sống động trong bộ phim mới sắp được công chiếu vào ngày 12/5 tới.
“Cậu lấy giúp tớ cái đồ khui bia bằng gỗ trong ngăn kéo được không?”. Đó là một loại dụng cụ nhà bếp nếu có thể gọi như vậy, mà Jamie Vardy sử dụng để mở một chai bia tại căn nhà của anh ở Lincolnshire. Những ngày tháng gắn liền với “vodka Skittle”, loại đồ uống tự pha mà Vardy nghĩ ra để khuây khoả khỏi những khó khăn buổi đầu khi mới gia nhập Leicester City năm 2012, đã lùi vào quá khứ.
“Cậu ấy bảo nó ngon không tưởng, giống hệt kẹo Skittles. Nhưng thực tế thì không, vị của nó kinh khủng,” Andy King, cựu tiền vệ Leicester City, chia sẻ. Có lẽ các đồng đội cũ của Vardy cũng sẽ đồng tình với một chi tiết khác trong bộ phim. Khi được yêu cầu mô tả bản thân bằng một từ, Vardy ngập ngừng khá lâu trước khi trả lời: “Kẻ khù khờ?”
Như được hé lộ sau đó, anh từng dùng những từ ngữ bốn chữ còn nặng nề hơn nhiều để gọi các trọng tài tại Premier League.
Đây là Untold UK: Jamie Vardy, bộ phim tài liệu của Netflix kể lại hành trình đổi đời của một công nhân nhà máy ở Sheffield, "kẻ phá kỷ lục, người thay đổi cuộc chơi, kẻ nghịch ngợm”, theo cách mô tả của nhà sản xuất.
Từ giải hạng tám trong màu áo Stocksbridge Park Steels, Vardy vươn tới Premier League, ra mắt giải đấu cao nhất nước Anh ở tuổi 27, vô địch ngay mùa giải tiếp theo và sau đó góp mặt tại bán kết World Cup. Đó là một câu chuyện khó tin nếu nhìn lại toàn bộ hành trình, và càng khó tưởng tượng điều tương tự có thể lặp lại.
“Có lẽ là không, nếu tôi phải nói thật. Đó không phải con đường thông thường, đúng không?” Vardy chia sẻ với nụ cười, trong buổi trao đổi tại một phòng chiếu ở trung tâm London, nơi một nhóm nhỏ phóng viên vừa xem xong buổi chiếu trước. “Tôi nghĩ, may mắn là tôi chỉ là một trường hợp khác biệt trong guồng máy,” anh nói thêm.
Đúng với phong cách của mình, Vardy thậm chí còn chưa xem bộ phim tài liệu về chính bản thân, ít nhất là ở thời điểm anh trò chuyện với báo chí hồi tháng Ba. Hy vọng Netflix sẽ cung cấp cho anh tài khoản truy cập, nhất là khi Vardy từng gặp rắc rối khi Leicester thực hiện loạt phim ba phần tổng hợp các bàn thắng tại Premier League của anh trước cột mốc 100 bàn vào năm 2020.
“Tôi bấm vào để xem lại quá khứ, nhưng nó yêu cầu phải đăng ký LCFC TV. Tôi nghĩ là mình không có thời gian cho việc đó,” Vardy nói với The Athletic. Dù yêu hay ghét, Vardy vẫn là một cá tính độc nhất.
Như bộ phim nhắc lại, năm 16 tuổi, Vardy bị Sheffield Wednesday, đội bóng anh hâm mộ từ nhỏ từ chối, và đứng trước nguy cơ lạc lối không chỉ trong bóng đá mà cả cuộc đời. Anh vướng vào rắc rối pháp lý sau một vụ xô xát bên ngoài hộp đêm, khi theo lời kể, anh đang bảo vệ một người bạn bị chế giễu vì đeo máy trợ thính. Bị kết tội nhưng không phải chịu án tù, Vardy phải đeo vòng giám sát điện tử trong sáu tháng.
Ở thời điểm đó, anh đứng trước bước ngoặt lớn. Theo chính lời Vardy, nếu không có bóng đá, anh có thể đã phải vào tù. Một lựa chọn khác khi ấy là làm nhân viên tổ chức tiệc tại Ibiza. Thay vào đó, anh trở thành huyền thoại của Leicester City. Bộ phim là câu chuyện về Jamie Vardy, không hoàn toàn là câu chuyện của Leicester, nhưng hai hành trình này gắn bó chặt chẽ đến mức khó tách rời.
Trong 13 năm, Vardy ra sân 500 trận cho CLB, ghi 200 bàn thắng. Bức ảnh được công bố khi anh rời đội vào mùa hè năm ngoái, nơi anh đứng giữa hàng loạt danh hiệu, huy chương, cùng chứng nhận Kỷ lục Guinness cho thành tích ghi bàn trong 11 trận Premier League liên tiếp, đã khắc hoạ rõ di sản của anh.
Dẫu vậy, mọi câu chuyện cuối cùng vẫn quay về mùa giải 2015/16, một thập kỷ trước khi Leicester làm nên điều không tưởng: vô địch Premier League với tỷ lệ cược 5.000 ăn 1.
Đó là nơi những ký ức và cả tình bạn được hình thành và kéo dài suốt đời.
“Chúng tôi vẫn có một nhóm WhatsApp,” Vardy cho biết. “Luôn giữ liên lạc, luôn hỏi thăm nhau. Sự gắn kết khi đó thật không thể tin được.”
Anh nhấn mạnh vai trò của ban huấn luyện: “Huấn luyện viên Nige (Nigel Pearson), Walshy (Steve Walsh) và Shakey (Craig Shakespeare), cầu Chúa phù hộ cho ông ấy, đã tạo nên sự đoàn kết. Walshy luôn ưu tiên yếu tố con người khi ký hợp đồng, hơn là chuyên môn, và điều đó giúp mọi thứ hòa nhập ngay lập tức.”
Ở mùa giải vô địch, Claudio Ranieri là người dẫn dắt Leicester, sau khi Pearson tạo nên “cuộc đào thoát vĩ đại” với 7 chiến thắng trong 9 trận cuối để trụ hạng. Khi được hỏi về việc Ranieri không xuất hiện nhiều trong phim, Vardy trả lời: “Ông ấy rõ ràng xứng đáng được ghi nhận. Khi đến, ông tập hợp tất cả chúng tôi lại, nói rằng đã theo dõi mùa trước và không muốn thay đổi quá nhiều. Điều đó là đúng với tập thể của chúng tôi. Chỉ có những điều chỉnh nhỏ trong tập luyện và chúng thực sự phát huy hiệu quả.
“Phần lớn nền tảng đến từ thời Nige. Nếu ông ấy còn ở lại, có lẽ chúng tôi vẫn có thể làm được điều tương tự.”
Xem lại mùa giải đó là lời nhắc về một câu chuyện cổ tích có thật trong thể thao. Nhưng đồng thời cũng khiến người ta đặt câu hỏi về tình hình hiện tại của Leicester. “Thật khó khăn,” Vardy nói về sự sa sút của CLB. “Tôi xem nhiều trận nhất có thể và thật sự không dễ chịu khi chứng kiến điều đó.”
Ở thời điểm anh chia sẻ, Leicester đang tiến gần tới lần xuống hạng thứ hai liên tiếp, điều sau đó đã trở thành hiện thực. Bộ phim cũng cho thấy sự nghiệp của Vardy từng có thể sụp đổ nếu không có những con người phù hợp ở các thời điểm then chốt.
Pearson, người cho rằng Vardy có nút tự hủy trong tính cách đã từ chối để anh trở lại Fleetwood Town, CLB cũ mà Leicester mua anh với giá 1 triệu bảng năm 2012, khi mùa giải đầu tiên diễn ra không suôn sẻ. Ngay cả trong giai đoạn thành công, Vardy cũng trải qua nhiều biến cố, bao gồm việc trở thành tâm điểm của một vụ bê bối phân biệt chủng tộc, và phát hiện qua báo chí rằng cha ruột của mình không phải là người anh vẫn gọi là bố.
Bên cạnh đó, bộ phim cũng mang lại nhiều tiếng cười, đặc biệt từ bốn người bạn thân của Vardy tại Sheffield, được gọi là “Inbetweeners”. Họ theo anh tới mọi sân đấu và luôn đưa ra những nhận xét thẳng thắn.
“Họ tuyệt lắm. Họ không vòng vo,” Vardy cười. “Họ ngồi trên khán đài VIP, và khi tôi lên sau trận, họ sẽ nói ngay tôi đá hay hay tệ. Họ chẳng quan tâm.”
Có vẻ như nhóm bạn này sẽ còn tiếp tục theo dõi và đánh giá Vardy trong thời gian tới. Ở tuổi 39, anh vừa thi đấu cho Cremonese tại Serie A và chưa có kế hoạch giải nghệ. Chỉ cần đừng nói với Vardy rằng anh đang bù đắp cho quãng thời gian đến muộn với bóng đá chuyên nghiệp.
“Đó là điều tôi luôn thấy khó nghĩ. Ai cũng nói tôi chỉ bắt đầu chuyên nghiệp từ 25 tuổi, nhưng tôi đã chơi bóng từ năm 5 tuổi rồi. Tôi không làm gì khác cả, vẫn tập luyện và thi đấu mỗi tuần. Tôi chỉ là một gã dị nhân, không bình thường!” Vardy cười.