Từ màn chuộc lỗi ở Champions League tới siêu phẩm trước Man City, cùng các ký giả của The Guardian nhìn lại 6 khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Mo Salah trong màu áo Liverpool.
BỊ RAMOS QUẬT NGÃ
Đó chắc chắn là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong sự nghiệp của Mohamed Salah tại Liverpool. Nhưng phản ứng sau đó đã nói lên tất cả về tầm ảnh hưởng của anh với bóng đá Anh cũng như sự tôn trọng mà anh giành được ngay trong mùa đầu tiên ở Anfield.
Không chỉ các CĐV Liverpool đau lòng khi thấy Salah rời sân tại sân Olimpiyskiy ở Kyiv trong nước mắt sau khi bị Sergio Ramos kéo khỏi trận đấu lớn nhất đời mình. CĐV của mọi đội bóng cũng cảm thấy như vậy. Sau mùa giải mà Salah đã trải qua, sau những gì anh làm được và cách anh thể hiện con người mình, ai cũng hiểu anh không xứng đáng phải nhận kết cục ấy. Có cảm giác rằng sự khiêm nhường của Salah, cũng như tài năng của anh đã vượt qua mọi ranh giới phe phái.
Liverpool đặt nhiều kỳ vọng vào Salah khi chiêu mộ anh từ Roma vào mùa hè 2017. Nhưng anh còn vượt xa tất cả. Mùa ra mắt của Salah được nâng đỡ bởi một niềm tin gần như gây mê hoặc. Anh không nghĩ mình sẽ ghi bàn mỗi khi bước ra sân. Anh biết mình sẽ ghi bàn. Salah ghi 44 bàn trên mọi đấu trường, kèm thêm 16 kiến tạo. Anh được bầu là Cầu thủ hay nhất năm của PFA và trận chung kết Champions League lẽ ra phải là lễ đăng quang trọn vẹn.
Nhưng Ramos có ý tưởng khác. Một pha giữ người rồi xoay kéo vừa tinh vi vừa tàn bạo đã làm tổn thương dây chằng vai của Salah.
SỰ BỀN BỈ ĐƯỢC ĐỀN ĐÁP TRƯỚC TOTTENHAM NĂM 2019
Trong 9 trận cuối mùa 2018-19, cả Liverpool lẫn Manchester City đều toàn thắng. Thời điểm muộn nhất mà Man City vượt lên để giành chiến thắng quyết định là phút 70 trong trận áp chót, nhờ cú sút nổi tiếng của Vincent Kompany trước Leicester. Mohamed Salah cùng các đồng đội ở Liverpool đã nhiều lần khiến chính họ và các CĐV phải sống trong căng thẳng cực độ để tiếp tục bám sát Man City.
Ba lần khác trong chuỗi 9 trận ấy, trước Fulham, Southampton và Newcastle, Liverpool ghi bàn thắng quyết định từ phút 80 trở đi. Nhưng trận gặp Tottenham ngày 31/3 mới là lúc dây thần kinh bị kéo căng nhất. Sau khi Lucas Moura gỡ hòa bàn mở tỷ số của Roberto Firmino khi trận đấu còn 20 phút, Jürgen Klopp yêu cầu các cầu thủ dồn toàn lực để tìm bàn thắng, bất kể nguy cơ thủng lưới.
Trent Alexander-Arnold có một cú sút bị đẩy vọt xà. Sau đó, anh tạt bóng để Virgil van Dijk suýt chạm được, trước khi bóng bật tới Hugo Lloris sau khi khẽ chạm Firmino. Cú đá phạt của Divock Origi lại đổi hướng đi chệch cột trong gang tấc. Nhưng bàn thắng vẫn không tới.
Rồi phút 90 xuất hiện. Quả bóng hai của Alexander-Arnold từ một tình huống phạt góc được đưa sâu vào trong. Salah không có cơ hội khống chế. Nếu cố làm vậy khi đang lùi về phía sau, bóng hoàn toàn có thể đi hết đường biên.
Thay vào đó, anh làm điều duy nhất có thể. Salah đánh đầu đưa bóng trở lại khu vực nguy hiểm, buộc Lloris phải xử lý. Thủ môn người Pháp không thể bắt dính. Anh chỉ đẩy bóng vào Toby Alderweireld, trước khi bóng từ người trung vệ Tottenham lăn vào lưới. Salah đã không ngừng tin tưởng, và anh nhận được phần thưởng của mình.
GIỮ CÁI ĐẦU LẠNH ĐỂ MỞ RA VINH QUANG Ở MADRID
Đó chắc chắn không phải bàn thắng đẹp nhất của Mohamed Salah cho Liverpool, nhưng có lẽ là bàn quan trọng nhất. Đó là một ngày rực rỡ ở Madrid, trời sáng, ấm áp và bầu không khí ngập tràn sự phấn khích. Nhưng cũng có những dây thần kinh căng cứng và một cảm giác bất an sâu thẳm.
Chung kết Champions League 2019 có vẻ là khoảnh khắc thuộc về Liverpool, đặc biệt sau nỗi đau mất chức vô địch Premier League mùa ấy dù giành tới 97 điểm, một con số gần như phi lý. Nhưng nếu không phải thì sao? Tôi cảm nhận rõ nỗi lo ấy khi bước vào Metropolitano và nó cũng chẳng giảm đi bao nhiêu trong những bài hát hùng tráng trước trận từ khu khán đài của chúng tôi.
Rồi khi trận đấu mới trôi qua 23 giây, Liverpool được hưởng phạt đền. Salah bước lên. Sự lo lắng còn tăng thêm, bởi anh thực ra không phải người đá phạt đền quá đáng tin. Anh đã bỏ lỡ 10 quả trong thời gian khoác áo Liverpool.
Nhưng lần này không có sai lầm nào cả. Salah lao tới bóng và sút tung lưới Hugo Lloris. Liverpool dẫn 1-0, những nỗi lo được xoa dịu, và sau bàn thắng của Divock Origi khi trận đấu còn 3 phút, chiếc Cúp C1 châu Âu thứ sáu đã nằm trong tay.
BIẾN NHỮNG KẺ HOÀI NGHI THÀNH NGƯỜI TIN TƯỞNG
Trong 257 bàn thắng Mo Salah ghi cho Liverpool, đây có thể là bàn nổi tiếng nhất. Anh là mũi nhọn của đội bóng Jürgen Klopp ở thời kỳ đỉnh cao, khi các CĐV Liverpool, vẫn còn ám ảnh sau mùa 2018-19 về nhì dù giành 97 điểm, vẫn chưa thật sự tin rằng 30 năm chờ đợi chức vô địch có thể khép lại.
Đúng vậy, ngay cả khi Liverpool hơn Manchester City 13 điểm, với thành tích thắng 20, hòa 1, thua 0.
Bàn thắng phút 14 của Virgil van Dijk biến Anfield thành một cái chảo cuồng nhiệt. Nhưng bất chấp hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác, Manchester United vẫn đứng vững và khiến Liverpool thót tim trong 15 phút cuối. Khi trận đấu bước vào thời gian bù giờ, Alisson ôm gọn bóng và thấy Salah ở vị trí gần giữa sân, một vị trí có thể mô tả khá chính xác là báo động nguy hiểm.
Thủ môn người Brazil tung chân phát bóng theo kiểu liệng ngang, vừa đủ độ xoáy để Salah băng lên. Và đây mới là phần thú vị.
Salah phải chờ bóng nảy, qua đó tạo cơ hội cho Daniel James, một cầu thủ cực nhanh, đuổi kịp. Nhưng cảnh tượng sau đó giống như một trò chơi điện tử. James trông chẳng khác gì một hậu vệ bị lỗi hình ảnh, cố gắng nhưng bất lực trong việc dịch chuyển một nguồn lực bất động là tiền đạo tóc rối của Liverpool. Salah bình tĩnh che chắn, rồi dứt điểm qua David de Gea.
Salah cởi áo ăn mừng, cơ bụng hiện rõ, và các nhiếp ảnh gia có được bức hình định nghĩa cả mùa giải. Một đấu sĩ vẫy tấm vải đỏ của mình, trong lúc các CĐV lần đầu tiên của mùa 2019-20 dám hát rằng họ sẽ vô địch. Sự giải tỏa vĩ đại ấy gần như mang tính tiên tri. Covid sau đó khiến phần còn lại trong chiến dịch đăng quang của Liverpool trở nên im ắng.
DỆT NÊN PHÉP THUẬT TRƯỚC MANCHESTER CITY
“Hay đấy. Ôi tuyệt quá. Anh ấy lại vượt qua thêm một người. Góc hẹp quá rồi. Không thể ghi bàn từ đó được. Sao anh ấy lại ghi được từ đó?”
Đoạn độc thoại nội tâm diễn ra khi Mohamed Salah lướt qua bốn cầu thủ Manchester City để thắp sáng Anfield vào tháng 10/2021 xác nhận hai điều. Một là tôi không có tương lai làm bình luận viên chuyên nghiệp. Hai là dù đã chứng kiến nguồn gốc của 257 bàn thắng cho Liverpool bao nhiêu lần đi nữa, khả năng khiến người ta sửng sốt của Salah ở thời kỳ đỉnh cao vẫn là vô song.
Có nhiều bàn thắng trong bộ sưu tập của Salah có thể sánh với pha lập công trước Man City về độ tinh xảo, tài năng cá nhân và sự chính xác lạnh lùng. Nhưng góc dứt điểm và bối cảnh mới là điều khiến bàn thắng này khác biệt.
Salah quay lưng về khung thành khi nhận đường chuyền của Curtis Jones ở hành lang trong bên phải. Anh đã kịp quan sát toàn cảnh, và với thiên tài của mình, anh giải được bài toán. Đầu tiên, Salah xoay người loại João Cancelo. Sau đó, anh dùng gầm giày kéo bóng vượt qua pha lao vào của Bernardo Silva, đồng thời phớt lờ cú đẩy sau lưng từ Phil Foden.
Salah tiến vào vòng cấm. Aymeric Laporte nhận cùng số phận như Silva. Bị mê hoặc bởi chân trái của Salah, anh bị kéo sang hướng này rồi hướng kia. Vẫn còn một thủ môn đẳng cấp như Ederson cần bị đánh bại, lại từ một góc sút cực hẹp. Nhưng bằng cách nào đó, Salah vẫn tìm ra phương án bằng cái chân phải vốn bị cho là yếu hơn.
Liverpool của Jürgen Klopp đối đầu Manchester City của Pep Guardiola là cuộc cạnh tranh đã nâng Premier League lên một tầm cao mà từ đó đến nay chưa từng được nhìn thấy lại. Salah đã trang trí cho cuộc đối đầu ấy bằng một khoảnh khắc không thể quên
CƠN ÁC MỘNG CỦA CÁC ĐỐI THỦ
Trận đầu tiên của Mo Salah tại Old Trafford trong màu áo Liverpool là một cơn ác mộng. Anh bị Ashley Young khóa chặt đến mức vài ngày sau, hậu vệ trái của Manchester United phải lên Instagram để xác nhận rằng Salah không nằm trong túi áo của anh. Liverpool thua 1-2, còn WhoScored chấm Salah 5,7 điểm, thấp nhất trong số 28 cầu thủ góp mặt ở trận đấu.
Màn trình diễn hôm đó hóa ra là một tín hiệu đánh lạc hướng hoàn toàn. Salah trở thành một kẻ thù truyền kiếp âm thầm lớn lên, người hành hạ Manchester United hơn bất kỳ cầu thủ nào trong lịch sử Liverpool. Có lẽ là hơn bất kỳ cầu thủ nào trong lịch sử nói chung. Chúng tôi cho rằng 16 bàn của Salah vào lưới United ở giải VĐQG, nhiều hơn John Ritchie và Jimmy Greaves một bàn, là một kỷ lục. Đó chắc chắn không phải di sản tệ để một cầu thủ Liverpool để lại.
Tính cách của Salah giúp anh tránh bị cuốn vào cảm xúc quá mức trong các trận gặp United và cả Everton, đội bóng cũng bị anh trừng phạt 9 lần. Ở các trận derby, Salah lạnh lùng, sắc bén, thậm chí có phần khinh suất theo kiểu của kẻ biết mình vượt trội. Anh đặc biệt tận hưởng những lần đá tại Old Trafford, nơi anh thoát khỏi cái gọi là “túi áo” của Ashley Young để ghi 10 bàn trong giai đoạn 2021 đến 2024, bao gồm cú hat-trick đầu tiên của một cầu thủ Liverpool trên sân United kể từ năm 1936.
Bàn cuối cùng trong số đó đến trong chiến thắng tàn nhẫn 3-0 hồi đầu mùa trước, trận đấu mà Salah cũng kiến tạo cả hai bàn cho Luis Díaz. Cả ba pha bóng đều là những kiệt tác của sự lạnh lùng, gọn gàng và hiệu quả. Mỗi tình huống đều mang dáng vẻ của một sự vượt trội đầy nhận thức.
Trận đấu ấy là chất xúc tác cho khúc ca cuối rực rỡ của Salah, một mùa giải mà anh kéo Liverpool tới chức vô địch thứ 20 ngoài dự đoán, cân bằng thành tích với United, đồng thời có lẽ là cầu thủ hay nhất thế giới. Những con số của anh mùa ấy, 29 bàn và 18 kiến tạo tại Premier League, sẽ khiến các thế hệ sau phải mở to mắt kinh ngạc.