René Higuita: Gã điên và cú đá bọ cạp bất hủ (P2)

Tác giả CG - Thứ Hai 09/04/2018 16:32(GMT+7)

Phần 1: René Higuita: Gã điên và cú đá bọ cạp bất hủ (P1)

Phần 2:

Bằng cách nào đó, Higuita có dính líu tới đường dây buôn bán ma tuý của ông trùm Pablo Escobar vào năm 1993. Và không chỉ mình Higuita, có rất nhiều cầu thủ bóng đá cũng tham gia vào đường dây của một trong những tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất thế giới. Higuita trở nên thân thuộc với tên trùm ma tuý này trong suốt sự nghiệp và từng thay mặt Carlos Molina - một trong những đối thủ chính của Escobar trong thị trường cocaine - trả 300.000 USD tiền chuộc người cho Escobar trong một vụ bắt cóc. Qua đó, Higuita kiếm được 64.000 USD nhưng vì dính líu tới vụ bắt cóc này mà ông đã phải ngồi tù vài tháng.
Trùm ma túy Pablo Escobar tới xem Higuita thi đấu
Hậu quả của điều đó là việc Higuita không được tham dự World Cup 1994 tại Mỹ. Đến đây có lẽ mọi người sẽ nghĩ tới một nhân vật khác, đó là Andrés Escobar. Khi đó, Higuita đã thi đấu cùng hậu vệ Andrés Escobar trong nhiều năm và hình thành một mối quan hệ gần gũi đến mức họ biết chính xác người kia sẽ làm gì trên sân - một mối quan hệ của sự tin tưởng, điều cho phép Higuita thể hiện bản thân theo cách đặc biệt mà ông đã làm. Tuy nhiên, sau kỳ World Cup định mệnh năm đó, họ không bao giờ còn được thi đấu với nhau nữa.
 
Sau thất bại ở trận ra quân trước Romania của Gheorghe Hagi, đối thủ trong lượt đấu tiếp theo của đội tuyển Colombia là chủ nhà Mỹ. Nó trở thành một trận đấu mang tính quyết định với đội bóng tới từ Nam Mỹ, thậm chí mang tính sống còn theo đúng nghĩa đen của từ này. Sau khi Higuita giúp Colombia giành được tình cảm của người hâm mộ sau kỳ World Cup tại Italia 4 năm trước đó, sự kỳ vọng lên cao hơn bao giờ hết với các cổ động viên theo dõi ở nhà.
 
Và rồi giữa hiệp 1, Escobar đã đưa bóng vào lưới nhà qua đó giúp đội tuyển Mỹ vươn lên dẫn trước. Earnie Stewart ghi bàn thắng thứ hai cho đội chủ nhà trong khi bàn thắng mang tính an ủi của Adolfo Valencia không thể giúp Colombia thoát khỏi việc bị loại chỉ sau hai lượt đấu. Gương mặt của Escobar sau tình huống đốt lưới nhà đã nói lên tất cả. Từ khoảnh khắc bóng lăn qua vạch vôi, bi kịch xảy ra tiếp theo gần như là điều không thể tránh khỏi.
 
Escobar bị giết ngay khi trở về nước. Không một ai bên ngoài biên giới Colombia có thể tưởng tượng ra thảm kịch này, nó giống như thể một chương trong một tác phẩm nào đó của đại văn hào Gabriel García Márquez. Lại một lần nữa, Colombia thể hiện hình ảnh một quốc gia bạo lực sau hàng thập niên chìm trong nội chiến và loạn lạc.
 
Nhưng chỉ một năm sau, Higuita đã mang niềm vui trở lại với đất nước bằng bóng đá. Cú đá bọ cạp trên sân vận động Wembley sau pha dứt điểm của Jamie Redknapp đã giúp thủ thành này củng cố một vị trí vững chắc trong những giai thoại bất hủ về trái bóng tròn. Redknapp tung cú sút từ cự ly rất xa, bóng bay về phía khung thành của Higuita. Người hâm mộ khi đó vẫn nghĩ rằng thủ môn Colombia sẽ xử lý tình huống đó theo một cách đơn giản nhất có thể. Nhưng suy nghĩ đó có lẽ nên chỉ dành cho những người khác, còn đây là René Higuita.
 
Gần như không hề di chuyển sau khi bóng hướng về phía mình, và khi trái bóng đã ở rất gần, Higuita nhảy lên, co hai chân ra sau lưng và phá bóng về phía trước. Sự ngỡ ngàng của các cổ động viên có mặt trên sân Wembley nhanh chóng trở thành sự phấn khích sau những gì họ vừa chứng kiến. Có lẽ, phản ứng của những người có mặt trước màn hình TV theo dõi trận đấu đó cũng tương tự như vậy.
 
Giờ đây sau hơn 20 năm, pha bóng đó của Higuita vẫn được nhắc tới và vẫn là một trong những khoảnh khắc thể thao đẹp nhất của Colombia. Từ trận giao hữu năm 1995 ấy, El Loco trở nên nổi tiếng đặc biệt là ở các nước Mỹ Latin. Higuita rời Nacional năm 1997 và thi đấu cho tổng cộng 9 đội bóng ở Colombia, Mexico, Ecuador và Venezuela trước khi treo giày vào năm 2010 ở tuổi 43.
 
Thực tế rằng sự nghiệp kéo dài ba thập niên chứng minh ông đã cống hiến cho bóng đá rất nhiều thứ, đặc biệt là việc mở đường cho sự xuất hiện của những “thủ môn quét” của bóng đá Nam Mỹ ngày nay. Kể từ khi giải nghệ, Higuita bắt đầu tham gia vào đời sống chính trị Colombia. Ông đã từng chạy đua cho chức thị trưởng của một thành phố gần quê hương Medellín nhưng không thành công. Lực lượng Vũ trang Cách mạng Colombia (FARC) đươc cho là đã để Higuita trở thành người đại diện của họ tham dự cuộc bầu cử tổng thống Colombia năm 2018 nhưng lần này ông lựa chọn không tham gia. Giờ đây, ông là huấn luyện viên thủ môn của Nacional và có lẽ sẽ tiếp tục truyền lại phong cách kỳ lạ của mình cho những thế hệ tiếp theo.
 
René Higuita dị nhân của bóng đá thế giới
Có thể nói, René Higuita đã để lại một di sản bất diệt ở Colombia cũng như toàn thế giới. Ông đã tái định nghĩa một vị trí mà nhiều người tin rằng không cần thiết phải làm như vậy. Và nếu mùa hè này bạn theo dõi World Cup rồi thấy một thủ môn cũng thi đấu như thể mình đang không gánh trọng trách trấn giữ cả khung thành phía sau (như Ederson chẳng hạn) thì đó chính là lời khẳng định vững chắc nhất cho di sản của Higuita.
 
Lược dịch từ bài viết “René Higuita: The dribbles, the flair, the cotroversy and the scorpion” của tác giả Billy Munday trên These Football Times.

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Alvaro Arbeloa - Real Madrid: Khi chuyện thành bại phụ thuộc vào...vận may

Đúng 236 ngày trước, Álvaro Arbeloa vẫn chỉ là HLV đội ba của Real Madrid. Đội bóng của anh vừa mới để thua Valencia ở vòng bán kết Cúp U19, đồng thời hòa điểm với Atlético Madrid tại giải vô địch quốc gia, cùng có 75 điểm. Rõ ràng, đó chẳng phải một thứ “nhiên liệu tên lửa” đủ mạnh để đẩy một người lên thẳng chiếc ghế nóng tại Bernabéu, nơi anh sẽ phải chỉ đạo Vinícius Júnior, Kylian Mbappé và Jude Bellingham, phải chứ?

Tijjani Reijnders: Từ nhân viên siêu thị đến ngôi sao tuyến giữa của Man City

Tijjani Reijnders từng khoác áo tuyển Hà Lan ở vòng knock-out của một giải đấu lớn, từng nếm trải bầu không khí rực lửa của trận derby Milan. Và trong 7 tháng qua, anh đã có vinh dự được khoác áo Manchester City, dưới sự dẫn dắt của một trong những bộ óc chiến thuật sắc sảo và sáng tạo nhất thế hệ này.

Michael Carrick phiên bản nhà cầm quân: "Tôi ghét từ 'triết lý'"

Giữa tháng Tư năm 2023, ở giải Championship, “Middlesbrough của Michael Carrick” chạm trán “Hull City của Liam Rosenior”. Đội bóng của Carrick đã giành chiến thắng 3-1, đó là chiến thắng thứ 18 trong 27 trận đầu ông nắm quyền, trong khi đó Chuba Akpom đã tiếp tục ghi bàn trên sân nhà trận thứ 9 liên tiếp, một kỷ lục mới của CLB. Về cơ bản, tấm vé tham dự loạt trận play-off thăng hạng đã nằm gọn trong túi Middlesbrough.

Jurgen Klopp - Real Madrid và sự xung khắc không thể dung hòa

Mainz, Dortmund và Liverpool có nhiều điểm chung hơn chúng ta tưởng. Trong ngày thi đấu, những giai điệu chậm rãi của bài hát You’ll Never Walk Alone vang vọng trên các khán đài của họ. Mỗi CLB đều được tiếp thêm sức mạnh bởi tinh thần của một đội cửa dưới, vì Mainz là… Mainz, còn Dortmund và Liverpool không phải Bayern Munich hay những đội bóng thành Manchester và London.