Renato Sanches và hành trình thực hiện những giấc mơ

Tác giả Đăng Khôi - Thứ Hai 20/05/2019 16:43(GMT+7)

Tôi mong muốn mình luôn ở thể trạng tốt nhất, muốn được cống hiến trên sân cỏ nhiều hơn. Tôi muốn nghe thấy những người ở Munich nói rằng "Đó là Renato mà chúng ta đã mang về, đó là lí do tại sao chúng ta có được cậu ấy."

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc tôi nhận ra cuộc đời mình thay đổi – mãi mãi.
 
Ngày 4 tháng 12 năm 2015, tôi ra ngoài ăn tại một nhà hàng ở Bồ Đào Nha cùng bạn bè. Khi đó tôi còn đang chơi cho Benfica, và chúng tôi vừa mới xong trận với Academica ngày hôm đó. OK, đó không phải là một trận đấu bình thường. Tôi đã ghi một bàn tuyệt đẹp, có thể các bạn đã thấy nó. Đó cũng là bàn thắng đầu tiên của tôi cho CLB, ở cấp chuyên nghiệp. Một khoảnh khắc tuyệt vời, là thành quả sau bao ngày nỗ lực của bản thân và cả gia đình tôi. Nhưng trên sân cỏ, có lẽ nó cũng chỉ là một bàn thắng bình thường.
 
  

Trong bữa tối hôm đó, có một vài CĐV cũng có mặt ở một vài bàn xung quanh, tôi đoán là họ nhìn thấy chúng tôi. Thực ra thì tôi chơi cho Benfica từ thời còn ở đội trẻ, thế nên việc mọi người nhận ra tôi cũng là chuyện không có gì bất ngờ. Thường thì họ tỏ ra lịch sự và kiên nhẫn. Họ muốn tôi biết rằng họ hi vọng nhiều thế nào về tôi khi tôi lên đội một, và họ luôn nói với tôi rằng hãy cố gắng chăm chỉ, như thể họ là cha mẹ tôi vậy.
 
Nhưng mấy gã ở bàn kia thì… giống như kiểu fan cuồng. Họ làm như thể tôi như là Messi ấy. Họ như phát điên.
 
“RENATO! RENATO!!!!!!!! Chúng tôi muốn chụp ảnh với cậu! Làm ơn! Chúng tôi có thể có ảnh chụp với cậu không? REEEEEENATO!”
 
Tôi nhìn mấy người bạn tôi như kiểu :Ah,OK, tình hình là từ giờ chúng ta phải đặt đồ ăn mang về tận nhà rồi, tớ nghĩ vậy:
 
Điều đó thực sự, thực sự điên rồ. Nhưng đó vẫn chỉ là sự khởi đầu thôi, tôi chưa bao giờ hình dung ra điều sẽ xảy đến tiếp theo.
 
Tôi chỉ là một cậu bé tới từ Amadora, phía bắc Lisbon. Một tuổi thơ đầy khiêm tốn. Cha mẹ tôi đã phải làm việc thật chăm chỉ để cho tôi và hai anh tôi một cuộc sống tốt đẹp. Chúng tôi phiêu bạt khắp nơi trên lãnh thổ Bồ Đào Nha, và đôi lúc chúng tôi không có được điều kiện sống tốt nhất. Cuộc sống mà. Cả nhà tôi là Benfiquistas – có nghĩa là các CĐV của Benfica – đó là cách giúp chúng tôi kết nối với cộng đồng. Chúng tôi đi tới đâu là hòa nhập với cộng đồng Benfiquisas tới đó, đó là cách để chúng tôi nhanh chóng làm quen với cuộc sống mới.
 
Việc lớn lên và trưởng thành ở Lisbon cũng như ngoài thành phố này đều trở nên đặc biệt đối với tôi. Tôi có cảm giác tôi đi bất cứ đâu, tôi cũng mang theo một phần Benfica tới đó. 
 
Tôi nhớ là khi tôi chuyển tới Bayern năm 2016, một tháng sau khi tôi vô địch Châu Âu cùng ĐT Bồ Đào Nha. Ôi, Kỳ Euro đó, thật không từ ngữ nào miêu tả nổi, đó là thành tựu mà tôi sẽ cảm thấy tự hào rất, rất lâu về sau nữa.
 
 
Nhưng giải đấu này đã giúp tôi sẵn sàng để đương đầu với mọi áp lực ở Bundesliga. Tôi nghĩ là tôi đã sẵn sàng… 
 
Bóng đá ở Munich, và ở Đức nói chung rất khác biệt. Ở Bồ Đào Nha, tôi chỉ cần chạy, chạy và chạy bởi tôi có kĩ năng cá nhân và độ bền tốt. Nhưng ở Đức, bạn có thể chạy, nhưng nhịp độ trận đấu khá cao, khiến bạn phải phối hợp, nếu không bạn rất dễ bị đá văng ra bất cứ lúc nào. Mọi thứ thật …khác biệt.
 
 
Mùa đầu tiên ở Bayern diễn ra không được ổn cho lắm. Tôi đã nghe thấy người ta nói về tôi.
 
“Flop.” 

“Rác rưởi."

“Hãy bán cậu ta khi có thể."
 
Giai đoạn tồi tệ nhất đã tới, dù tôi có nỗ lực đến thế nào, tôi cũng không có cơ hội được ra sân. Tôi đến Swansea năm 2017 bởi tôi cần được thi đấu. Dù chỉ vài phút. Tôi muốn chắc chắn rằng ĐT Quốc Gia đang xem tôi thi đấu ở những giải đấu lớn để có thể lựa chọn tôi để thi đấu World Cup. Nhưng ở Wales, dường như mọi thứ lại diễn ra không như tôi mong muốn. Khi tôi vừa bắt đầu gia nhập đội mới, tôi lại gặp những chấn thương nghiêm trọng – trên cùng 1 chân. Tôi chưa bao giờ gặp vấn đề gì về chấn thương trước đó, nhưng cuối cùng thì tôi cũng phải ngồi ngoài vài tháng, ngồi 1 mình ở một căn hộ ở Swansea và ngắm mưa cả ngày…
 
 
Chẳng có gì có thể trang bị cho bạn để đối mặt với tất cả những điều đó

Tôi trân trọng tất cả mọi người ở CLB, nhưng cho dù lí do nào đi nữa, đó cũng không phải điều tôi mong muốn. Và tôi đã lỡ kỳ Wolrd Cup mùa hè trước. Tôi không phàn nàn gì cả. Tôi chỉ muốn cố gắng nói với các bạn rằng tôi cũng là con người, và đôi khi mọi việc diễn ra không như mong muốn. Tôi chấp nhận điều đó. 
 
Cha tôi, luôn có một câu mà ông hay nói cho tôi.
 
"Con là một chiến binh. Mà một chiến binh thì không bao giờ từ bỏ. Một chiến binh sẽ chiến đấu tới cùng ngay cả khi anh ta nghĩ anh ta sẽ thất bại."
 
Tôi biết có một vài người nghĩ rằng tôi vô dụng.
 
Họ cần phải nói chuyện với bố tôi, tôi nghĩ vậy.
 
Mùa hè trước, tôi lại trở về với Bayern, tôi có cảm giác tôi bắt đầu tìm thấy cơ hội của mình. Tôi đã có những mục tiêu lớn sau khi tôi vô địch Euro. Tôi muốn giành Quả bóng Vàng, muốn giành tất cả những huy chương, những danh hiệu. Và tôi vẫn có đủ những hoài bão ấy, nhưng hiện giờ, khi tôi vẽ ra tương lai của mình, chúng nhường chỗ cho giấc mơ mới nhất của tôi. 
 
Tôi mong muốn mình luôn ở thể trạng tốt nhất, muốn được cống hiến trên sân cỏ nhiều hơn. Tôi muốn nghe thấy những người ở Munich nói rằng "Đó là Renato mà chúng ta đã mang về, đó là lí do tại sao chúng ta có được cậu ấy."
 
Mùa giải này trở nên tươi sáng hơn với chúng tôi, và với bản thân tôi. Tôi biết chúng tôi có thể cải thiện đến mức nào, tôi biết bản thân mình có khả năng làm được những gì.
Renato Sanches trên con đường thực hiện những ước mơ
Cuộc hành trình của tôi chưa bao giờ là đơn giản.
 
Nhưng nó chưa hề kết thúc, cánh cửa vẫn chưa rộng mở trước mắt tôi.

(Dịch từ: The Players' Tribune)
 
VIC (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Scott McTominay và hành trình từ Lancaster đến Napoli

Phong độ xuất sắc của tiền vệ người Scotland tiếp tục được thể hiện trong mùa giải mới khi anh vừa lập công giúp Napoli có được trận thắng đầu tiên trước Sassuolo ở vòng mở màn Serie A 2025/26.

Tương lai của Kobbie Mainoo tại Man United và một kỷ lục có nguy cơ đứt đoạn

Sau 2 trận ngồi ngoài ở Premier League, Kobbie Mainoo đã được góp mặt trong đội hình xuất phát của Man United gặp Grimsby Town tại Cúp Liên đoàn mới đây. Dù tiền vệ 20 tuổi chơi không tệ có 1 kiến tạo và thực hiện thành công lượt đá luân lưu, nhưng điều đó dường như không thể thay đổi thực tế rằng, anh đang phải đối mặt với một tương lai không rõ ràng tại Old Trafford.

Từ chuyện của Reinier Jesus đến vấn đề lớn của bóng đá Brazil

Như vậy là Reinier Jesus đã chính thức rời Real Madrid để trở lại quê nhà khoác áo đội bóng cũ Flamengo theo dạng chuyển nhượng tự do. Thực tế cầu thủ người Brazil vẫn còn ràng buộc hợp đồng với Los Blancos cho đến mùa hè 2026, thế nhưng cả hai bên đồng thuận chấp dứt hợp đồng trước thời hạn.

Giovanni Leoni: Chuyến xuất ngoại mang theo hy vọng của cả nền bóng đá

Đó là một mùa đông ở thủ đô Tây Ban Nha. Fabio Cannavaro đang rời trung tâm huấn luyện của Real Madrid thì một người lạ mặt ra hiệu bảo anh dừng lại. Anh nghĩ rằng kia chắc là một người hâm mộ đến xin chữ ký. Đúng là người đó đã rút ra từ túi một tờ giấy. Nhưng không có cây bút nào để ký cả.

Thương vụ Eberechi Eze đến Arsenal: Cuộc gọi phút chót với Arteta và cái gật đầu của Josh Kroenke

Đây không phải vụ “cướp” người, mà là cái kết đẹp của một câu chuyện tình. Thứ Tư vừa qua, Eberechi Eze vốn chuẩn bị ký hợp đồng với Tottenham. Đó là một bước tiến đáng giá không thể chối từ: một CLB ở London, lại có suất dự Champions League. Xét về sự nghiệp, đây rõ ràng là bước nhảy vọt.

Arda Guler: Khi hộ công trở thành...hộ vệ

Từ một tiền vệ tấn công giàu tiềm năng được kỳ vọng có thể tiếp bước những Zidane, Oezil, James Rodriguez hay Isco trong quá khứ, giờ đây HLV Xabi Alonso đang muốn biến Arda Guler trở thành một “regista” nhằm giải quyết những bài toán hóc búa ở hàng tiền vệ Real Madrid sau khi Toni Kroos giải nghệ.