Màu áo tím thấm đẫm nước mắt Batistuta

Tác giả Phương Linh - Thứ Sáu 20/05/2016 17:52(GMT+7)

Cách đây không lâu là sinh nhật của Batigol, 47 năm trước, 1 thiên thần mang mái tóc màu hạt dẻ ra đời. Từ khắp mọi nơi trên thế giới, mọi người đều gửi lời tri ân đến anh, một biểu tượng của cả một đội bóng, một huyền thoại của cả một giải đấu. Tôi biết, viết ra những dòng cảm nhận này cũng là thừa, nhưng tình yêu với Calcio và anh thôi thúc tôi ghi xuống đây những câu chữ để tôn vinh anh, ngợi ca và tiếc nuối vì anh – Gabriel Omar Batistuta, một người anh hùng, một huyền thoại, một thiên tài.

Hình ảnh đẹp trong lòng những fan Serie A
Người ta đã viết quá nhiều về Batistuta, anh tài năng, giỏi giang, độc nhất, là một tay săn bàn thực thụ, là nỗi khiếp sợ cho bất cứ một hàng phòng ngự của Calcio nào. Anh là cảm hứng cho những bài viết, anh là một chân sút vĩ đại và người ghi những bàn thắng vĩ đại. Những bàn thắng trước United, Arsenal, Barcelona sẽ luôn được nhớ đến. Những cú sút trái phá, 5 mét hay 35 thước bằng chân phải, hay chân trái, và cả bằng đầu mãi vẫn lưu truyền. Còn với tôi, một fan Calcio và những người hâm mộ La Viola sẽ không bao giờ quên những mảnh ghép khác của huyền thoại thành Florence.

Dù được săn đón, Batistuta vẫn ở lại Fio chiến đấu ở Serie B
Đó là khi anh rời bỏ quê hương Argentina để đến thành phố Florence ở Italy xa xôi lập nghiệp. Batistuta đã trở thành hiện tượng và chứng minh khả năng của mình trước đó, anh là vua phá lưới Copa America 1991. Anh ghi nhiều bàn thắng, đồng thời là vô số những tranh cãi, sẽ chẳng có ai “dám” khoác áo cả River và Boca như anh cả. 19 tuổi, anh góp mặt trong trận chung kết Copa Libertadores với Newell’s Old Boys. Người ta nói Fio nuôi dưỡng anh, nhưng thực ra, Fio chỉ đánh bóng thêm cho viên kim cương còn thô kệch ấy mà thôi.
Đó là lúc anh ở lại Fio rớt xuống Serie B. Fio không phải nơi nuôi nấng anh, nhưng anh vẫn nguyện tận tụy với màu áo tím như đức tin vào Chúa. Chủ tịch Mario Cecchi Gori qua đời, La Viola lâm vào khủng hoảng rồi trượt dài xuống giải hạng Hai, anh vẫn khẳng định mình sẽ là người ở lại. Ở lại để đưa sắc tím trở lại Serie A, ở lại để giúp Fio trở thành cô em trong bảy bà chị nước Ý, giúp câu lạc bộ miền Trung đoạt Coppa Italia, và đã có lúc cạnh tranh sòng phẳng cho chức vô địch Scudetto. Ngoài sân bóng, anh là một Batistuta – con người trầm lặng, riêng tư, nhưng trên đường pitch, anh là một Batigol đầy đam mê, đầy khao khát.
Và trở lại với thời điểm bắt đầu thiên niên kỉ mới, anh làm tôi và những người Tuscany rơi lệ khi đặt bút kí với Roma với cái giá 22,75 triệu bảng. Trước đó, ông Gori con còn thề thốt:”Tôi sẽ tự sát nếu để Batistuta ra đi”, nhưng sự thực vì nhưng áp lực tài chính và gánh nặng phá sản, Batigol vẫn bị bán. Một biểu tượng rời khỏi câu lạc bộ để gia nhập một kình địch nơi thủ đô, nhưng thật lạ, không một chiếc áo số 9 nào bị vứt bỏ, bị đốt hay bị chế giễu, người Florence vẫn giữ chiếc áo ấy thật trân trọng, họ mỉm cười trong nước mắt nhìn người anh hùng ra đi, gửi đến anh những lời chúc tốt đẹp nhất. Batigol đoạt Scudetto, Roma có một tiền đạo xuất sắc. và La Viola cũng có thêm một khoản đỡ đần khó khăn.

Phản lưới nhà Fio, Batistuta rưng rưng bật khóc
Nhưng, đó đâu phải là ngày người Tuscany miền Trung duy nhất khóc vì El Angel Gabriel – thiên thần Gabriel của chúng tôi. Chúng tôi bật khóc khi anh ghi bàn vào lưới Fio ở Olimpico, một cú vô lê chân phải từ ngoài vòng cấm, Chỉ hai từ. Đẳng cấp. Thiên tài. Thiên tài và đẳng cấp đã có thể đưa anh đến vinh quang ở cái tuổi băm ấy. Nhưng đâu chỉ chúng tôi, những người mặc áo tím đau, ở dưới sân, Batistuta không còn ăn mừng kiểu súng trường như bao lần khác, anh ôm mặt khóc, và ở khán đài bên cạnh, Romanista cũng hòa theo chúng tôi. Một bàn thắng, nhưng làm cả sân chùng hẳn lại, cùng quặn thắt, cả người đi, kẻ ở lại và những người đón anh về.
“Tôi nợ rất nhiều với cổ động viên Florentina, họ là lý do mà tôi chơi bóng”, Batistuta chia sẻ. Nhưng những cổ động viên áo Tím hàm ơn anh, trong mắt từng người Fio, anh là huyền thoại, “đầu tiên là Batistuta, thứ hai là Thượng đế, sau cùng mới đến chúng tôi”. Chúng tôi không tiếc khi để anh ra đi, chúng tôi tiếc vì anh không nhận được những danh hiệu cao quý cùng chúng tôi, điều mà anh đáng được nhận. Batigol về thứ 3 ở giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA năm 1999 – trong mắt nhiều người, Batigol xứng đáng với vị trí cao hơn thế. Nhưng, “tôi thà thắng một danh hiệu với Fio còn hơn giành 10 chiếc cúp với một đội bóng lớn, ví như United chẳng hạn”, vâng, chính câu nói đó, chứ không phải là danh hiệu, đủ khiến cho anh trở thành một tượng đài sống.

Màu áo tím thấm đẫm nước mắt Batistuta
Năm 1996, chúng tôi dựng trước Stadio Artemio Franchi tượng đồng mang dáng dấp của anh. Sau tròn 20 năm, chứng kiến biết bao đổi thay của đội bóng, từ Fiorentina hay ACF Fiorentina, cái tên dù có thay đổi nhưng tượng đồng anh vẫn ở đó, một người vẫn ở đó với màu áo tím thấm đẫm nước mắt, vững chãi và sừng sững, với dòng chữ:
“MỘT CHIẾN BINH KHÔNG CHÙN BƯỚC, NGOAN CƯỜNG VÀ MỘT TRÁI TIM TRUNG THÀNH"

Phương Linh (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự thật về câu chuyện "Jack Grealish say xỉn đánh mất sự nghiệp ở Man City"

Nói về Jack Grealish, nhiều người vẫn nhắc đến hình ảnh anh bét nhè sau cú ăn ba năm 2023 cùng Man City: thâu đêm trên xe bus diễu hành, rồi bay sang Ibiza tiệc tùng. Báo chí tha hồ khai thác, mạng xã hội truyền tay nhau và từ đó xuất hiện câu chuyện rằng Grealish tự tay đánh mất sự nghiệp ở Etihad vì rượu chè. Nhưng sự thật không đơn giản như vậy.

Scott McTominay và hành trình từ Lancaster đến Napoli

Phong độ xuất sắc của tiền vệ người Scotland tiếp tục được thể hiện trong mùa giải mới khi anh vừa lập công giúp Napoli có được trận thắng đầu tiên trước Sassuolo ở vòng mở màn Serie A 2025/26.

Tương lai của Kobbie Mainoo tại Man United và một kỷ lục có nguy cơ đứt đoạn

Sau 2 trận ngồi ngoài ở Premier League, Kobbie Mainoo đã được góp mặt trong đội hình xuất phát của Man United gặp Grimsby Town tại Cúp Liên đoàn mới đây. Dù tiền vệ 20 tuổi chơi không tệ có 1 kiến tạo và thực hiện thành công lượt đá luân lưu, nhưng điều đó dường như không thể thay đổi thực tế rằng, anh đang phải đối mặt với một tương lai không rõ ràng tại Old Trafford.

Từ chuyện của Reinier Jesus đến vấn đề lớn của bóng đá Brazil

Như vậy là Reinier Jesus đã chính thức rời Real Madrid để trở lại quê nhà khoác áo đội bóng cũ Flamengo theo dạng chuyển nhượng tự do. Thực tế cầu thủ người Brazil vẫn còn ràng buộc hợp đồng với Los Blancos cho đến mùa hè 2026, thế nhưng cả hai bên đồng thuận chấp dứt hợp đồng trước thời hạn.

Giovanni Leoni: Chuyến xuất ngoại mang theo hy vọng của cả nền bóng đá

Đó là một mùa đông ở thủ đô Tây Ban Nha. Fabio Cannavaro đang rời trung tâm huấn luyện của Real Madrid thì một người lạ mặt ra hiệu bảo anh dừng lại. Anh nghĩ rằng kia chắc là một người hâm mộ đến xin chữ ký. Đúng là người đó đã rút ra từ túi một tờ giấy. Nhưng không có cây bút nào để ký cả.