Romelu Lukaku ngước lên trời và chỉ tay. Sau khi ghi bàn quyết định trước Verona bằng cú chạm bóng cuối cùng của trận đấu, Lukaku đã cởi áo Napoli để lau đi dòng nước mắt tuôn trào.
Từ ngày Napoli nâng cúp mùa trước tới giờ, Lukaku vẫn chưa một lần ăn mừng bàn thắng. Mùa hè lại đổ ập chấn thương đứt gân ở vùng hông, khiến anh phải nén lại mọi thứ và chờ đợi trong đau đớn. Và rồi đến trận này, anh mới được ghi bàn trở lại.
“Đó là chấn thương rất nghiêm trọng,” HLV Antonio Conte thừa nhận. “Chúng tôi biết cậu ấy đã khổ sở thế nào và cậu ấy muốn giúp Napoli và đặc biệt là giúp tôi, xét mối quan hệ giữa chúng tôi.”
Kể từ khi Lukaku trở lại vào cuối tháng Một, anh vẫn chưa thể đá quá 20 phút mỗi trận. Tiền đạo 32 tuổi từng suýt ghi bàn trong những lần vào sân ngắn ngủi trước Juventus và Chelsea, nhưng rồi bàn thắng cứ mãi lẩn tránh.
Đến khi cuối cùng cũng ghi bàn vào thứ Bảy, Lukaku lao vào đệm bóng từ quả tạt của Giovane ở phút 95. Nhưng cách anh phản ứng cho thấy đây không chỉ là một bàn thắng đánh dấu ngày trở lại. Nó giống như một thứ gì đó bị nén quá lâu, giờ mới vỡ tung.
“Bóng đá cho tôi rất nhiều,” anh nói với DAZN. “Nó cho tôi mọi thứ. Nhưng mất cha tôi theo cách như vậy…”
Nỗi đau ập đến bất ngờ và nặng như một cú đấm. Lukaku cố hít một hơi để giữ bình tĩnh. “Mọi chuyện là thế. Khó lắm.” Rồi cảm xúc lại trào lên, không kìm được. “Tôi tiếp tục vì các con tôi, vì anh trai tôi và vì Napoli.”
Cuối tuần này Serie A có không ít bàn thắng đẹp, nhưng không bàn nào chạm tới cảm xúc như bàn của Lukaku ở Verona. Chấn thương vốn đã cô lập và bào mòn tinh thần anh trong mọi hoàn cảnh. Với Lukaku, nó đến đúng lúc tệ nhất. Anh đã cố gắng đồng hành cùng đội, thường xuyên xuất hiện trên khán đài, trong khu kỹ thuật và sát đường biên để giúp đỡ họ giữa một mùa giải đầy khủng hoảng.
“CLB này đã cho tôi rất nhiều,” Lukaku nói. “Trước khi đến đây, tôi như đã chết.” Anh nói như thể Napoli đã kéo mình trở lại từ một quãng tối, khi niềm tin và sức sống gần như cạn sạch. Dù trong lòng vẫn mang cảm giác đang nợ đội bóng này một điều gì đó, Conte hiểu đây không phải lúc để đòi hỏi hay nhắc tới nghĩa vụ. Ông chọn cách gạt đi mọi “món nợ” ấy, ít nhất là trong giai đoạn Lukaku đang gồng mình đứng dậy.
“Tôi sẽ mang theo trải nghiệm của mùa này suốt phần còn lại của sự nghiệp,” Conte nói. “Nó dạy tôi rất nhiều. Tôi phải xử lý những tình huống mà trước đây chưa từng gặp. Bạn cần đặt đúng trọng lượng cho khía cạnh con người và tìm ra những lời phù hợp.” Với Conte, mùa giải này không chỉ là chiến thuật hay điểm số. Nó là bài học về việc nhìn cầu thủ như một con người trước khi nhìn họ như một cầu thủ và biết nói đúng một câu vào đúng lúc, để ai đó còn đủ sức bước tiếp.
Những thứ như thế thường nằm ngoài khung hình truyền thông. Nó không hiện lên bảng tỉ số, không nằm trong thống kê, cũng chẳng được nhắc nhiều khi người ta tổng kết mùa giải. Người ta lướt qua nhanh, quên đi nhanh nhưng trong khi bóng đá rốt cuộc vẫn là câu chuyện của những con người bằng xương bằng thịt, với đủ nỗi đau và những ngày phải gồng lên để sống tiếp.
(Lược dịch từ The Athletic)