John Terry: "Mourinho giúp chúng tôi cảm thấy mình xuất sắc nhất thế giới"

Tác giả Phương GP - Thứ Ba 01/12/2020 17:51(GMT+7)

Bài viết của John Terry trên The Coaches Voice về người thầy Jose Mourinho

Lần đầu tiên gặp ông ấy. Bằng một cách nào đó. Tôi đã cảm nhận được sự đặc biệt. Lúc ấy, tôi không biết phải giải thích với bạn như thế nào. Mặc dù bây giờ nhớ lại, tôi đã biết lý do tại sao.

Ngày Jose Mourinho mới đến Chelsea, tôi còn rất trẻ, mới chỉ 23 tuổi. Nhưng chỉ sau một vài buổi tập, tôi đã tự sắm cho mình cuốn sổ nhỏ, và bắt đầu ghi chép những điều đáng lưu ý. Những điều mà ông ấy nói trong các buổi họp đội; những điều mà ông nói trước các trận đấu, hay trong buổi họp báo. Đôi khi, sau một vài buổi tập, tôi viết lại tất cả những gì mà chúng tôi đã thực hiện.

Các đồng đội đã nhìn tôi và nói: "Cậu đang làm gì thế? Ở đây, không thấy ai làm vậy cả." Nhưng tôi bị hấp dẫn với những gì chúng tôi đang thực hiện. Bạn bước vào phòng thay đồ và mọi người đều bàn tán rằng buổi tập đã diễn ra tuyệt như thế nào. "Buổi tập tuyệt vời nhất mà chúng ta từng thực hiện."

Chúng tôi cảm thấy sung sức; đầy khát khao; hoàn hảo. Tôi muốn viết lại cảm nhận của mọi người. "Đó là một buổi tập rất tốt; ai cũng thích nó cả." Hoặc là đôi khi, cũng có một vài lần các cầu thủ không thích nó nhiều lắm. "Cũng được, hãy cứ viết nó lại vậy."

Jose là lý do mà tôi quyết định muốn ghi chú lại những điều đó, và tôi vẫn giữ chúng đến tận hôm nay. Tôi biết, ngay từ những ngày đầu, chúng sẽ giúp ích cho tôi vào tương lai. Ngay từ khoảnh khắc mà Jose đến, tôi biết mình muốn trở thành HLV. Trước đó, là một cầu thủ, tôi chỉ muốn ra sân và thi đấu. Tôi không nghĩ về những buổi tập, công tác huấn luyện; diện tích sân bãi mà chúng tôi tập luyện. Mọi thứ. Sau đó, tôi nhìn ra được điều đặc biệt, đó là sự chuẩn bị chu toàn.

Ông đến sân tập vào lúc 8h sáng, đặt từng miếng mắc cơ; đảm bảo có đủ áo tập; có đủ bóng. Ông cho những cậu bé nhặt bóng vào sân tập để đảm bảo chúng tôi có lại bóng nhanh nhất cho thể. Không chỉ riêng tôi, mà tất cả đều cảm nhận được ông giỏi như thế nào ngay từ khi bắt đầu.

Và không chỉ trên sân tập, cả bên ngoài cũng thế. Ở công tác tâm lý. Có những lúc tôi gặp chấn thương – không thể ra sân trong một vài trận đấu. Jose đã đến; ông không nói một lời nào với tôi trong phòng điều trị. Ông đi xung quanh, dặn dò mọi người, rồi bước ra khỏi phòng, và để tôi lại.

Là một đội trưởng của đội bóng, tôi đã từng nghĩ rằng: "Tại sao ông lại không nói chuyện với tôi?" Tôi đã nói với bác sĩ điều trị: "Tôi phải luyện tập ngay vào ngày mai. Tôi không thể để HLV của mình không nói lời nào với mình được."

Ông biết chính xác những gì ông đang làm. Ông biết cách để thúc đẩy tôi, và kể cả an ủi và động viên tôi; khi nói với tôi rằng tôi là xuất sắc nhất; khi nói với các phóng viên rằng tôi, Frank, Didier, Petr, Ashley là những cầu thủ giỏi nhất. Tôi thề với bạn – là một cầu thủ, bạn sẽ luôn có suy nghĩ mình là người giỏi nhất. Những điều đó mang lại ảnh hưởng đến màn trình diễn của chúng tôi, và tất cả là nhờ Jose. Chúng tôi có xuất sắc nhất không? Có thể là không. Nhưng ông ấy giúp bạn tự tin vào bản thân.

Ông phấn đấu để giỏi hơn mỗi ngày. Ông ghét thua cuộc.

Tôi đặc biệt còn nhớ, trong một trận đấu ở buổi tập – chỉ là một cuộc năm đấu năm bình thường. Chúng tôi thua 3-0, và ông đã nổi đóa lên. "Hậu vệ mà để thủng lưới ba bàn, và các cậu đi bộ như đó là điều bình thường? Các cậu không được phép chấp nhận như thế."

Phần còn lại của mùa giải, các trận đấu trên sân tập chỉ có kết quả 1-0; hoặc 2-1. Đó là nhờ có ông. Luôn luôn thúc đẩy, tạo áp lực để chúng tôi tiến bộ hơn.

Ở bất kỳ đội bóng nào, khi thuận lợi, mọi thứ đều tuyệt. Nhưng cũng có những lúc khó khăn – đó là khi bạn để thua vài trận đấu liên tiếp và mọi thứ không theo như ý. Bạn nhìn vào những người đồng đội xung quanh. Bạn cần những cái tên xuất sắc; những cá tính mạnh mẽ ở trong phòng thay đồ.

Nhìn lại đội hình Chelsea đầu tiên của Jose. Tôi là đội trưởng thời gian ấy, và nếu không có Frank làm đội phó, chúng tôi đã không thể vươn tới những gì đã đạt được.

Và nhìn vào xung quanh – Petr; Ashley; Didier; Joe Cole; Duffer; Robben – bạn có thể kể thêm nữa. Những cái tên ấy đều quan trọng. Nhưng điều quan trọng nhất là chúng tôi biết ai mới là người dẫn dắt chúng tôi, và ông cũng thể hiện điều này rõ ràng.

Đó là Jose. Ông là HLV xuất sắc nhất mà tôi từng làm việc cùng, và là lý do mà tôi muốn trở thành HLV.

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự thật về câu chuyện "Jack Grealish say xỉn đánh mất sự nghiệp ở Man City"

Nói về Jack Grealish, nhiều người vẫn nhắc đến hình ảnh anh bét nhè sau cú ăn ba năm 2023 cùng Man City: thâu đêm trên xe bus diễu hành, rồi bay sang Ibiza tiệc tùng. Báo chí tha hồ khai thác, mạng xã hội truyền tay nhau và từ đó xuất hiện câu chuyện rằng Grealish tự tay đánh mất sự nghiệp ở Etihad vì rượu chè. Nhưng sự thật không đơn giản như vậy.

Scott McTominay và hành trình từ Lancaster đến Napoli

Phong độ xuất sắc của tiền vệ người Scotland tiếp tục được thể hiện trong mùa giải mới khi anh vừa lập công giúp Napoli có được trận thắng đầu tiên trước Sassuolo ở vòng mở màn Serie A 2025/26.

Tương lai của Kobbie Mainoo tại Man United và một kỷ lục có nguy cơ đứt đoạn

Sau 2 trận ngồi ngoài ở Premier League, Kobbie Mainoo đã được góp mặt trong đội hình xuất phát của Man United gặp Grimsby Town tại Cúp Liên đoàn mới đây. Dù tiền vệ 20 tuổi chơi không tệ có 1 kiến tạo và thực hiện thành công lượt đá luân lưu, nhưng điều đó dường như không thể thay đổi thực tế rằng, anh đang phải đối mặt với một tương lai không rõ ràng tại Old Trafford.

Từ chuyện của Reinier Jesus đến vấn đề lớn của bóng đá Brazil

Như vậy là Reinier Jesus đã chính thức rời Real Madrid để trở lại quê nhà khoác áo đội bóng cũ Flamengo theo dạng chuyển nhượng tự do. Thực tế cầu thủ người Brazil vẫn còn ràng buộc hợp đồng với Los Blancos cho đến mùa hè 2026, thế nhưng cả hai bên đồng thuận chấp dứt hợp đồng trước thời hạn.

Giovanni Leoni: Chuyến xuất ngoại mang theo hy vọng của cả nền bóng đá

Đó là một mùa đông ở thủ đô Tây Ban Nha. Fabio Cannavaro đang rời trung tâm huấn luyện của Real Madrid thì một người lạ mặt ra hiệu bảo anh dừng lại. Anh nghĩ rằng kia chắc là một người hâm mộ đến xin chữ ký. Đúng là người đó đã rút ra từ túi một tờ giấy. Nhưng không có cây bút nào để ký cả.