Javier Hernandez: Nghệ thuật sống trên sự coi thường

Tác giả Teddy - Thứ Ba 04/07/2017 09:24(GMT+7)

Sir Alex đã từng nói: “Nếu thời gian quay ngược về 10 năm, có lẽ Javier Hernandez đã được ghi nhận là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới”.
Javier Hernandez: Nghệ thuật sống trên sự coi thường
Câu nói của vị cha già lão luyện khiến lắm kẻ bật cười. Xuất sắc gì cái kẻ đệm một quả bóng vu vơ bằng chân, để bóng đập lên đầu rồi mới bay vào lưới?
 
Có lẽ cái mà Sir nhìn thấy là cái cách mà Chicharito đã xoay sở để đứng đúng ở đó vào đúng thời điểm đó. Còn anh ghi bàn bằng bộ phận nào cũng được. Đương nhiên là trừ tay. Mấy chạm cũng được, đương nhiên là trước khi thủ môn đối phương về đến.
 
Thế giới bóng đá hiện đại vốn cổ vũ và tung hô cái đẹp. Những pha đá phạt của Juninho, vũ điệu sân cỏ của Ronaldinho, kiểu lấy bóng hiệu quả mà đàn ông của Nesta, những pha vẩy má ngoài bóng đi cong vút, những quả rabona đầy Nam Mỹ...
 
Thế nên mới có chuyện những người như Miroslav Klose hay Filippo Inzaghi chẳng bao giờ được thừa nhận là những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Bởi vì các anh chẳng biết làm gì ngoài ghi bàn!
 
Chicharito là một dạng như thế. Anh không nhảy múa, không solo dọc sân, không gì hết. Anh chỉ biết ghi bàn và quyết định trận đấu.
 
Nói đi nói lại, ai muốn làm thơ hãy vẽ tranh thì cứ làm, nhưng bàn thắng mới là thứ định đoạt một trận đấu bóng đá. 20 năm sau chẳng ai nhớ Ronaldo hay Dybala sẽ hoa mỹ thế nào trong trận chung kết Champions League sắp tới. Họ sẽ chỉ nhớ kẻ nào đạp lên cả châu Âu mà lên ngôi vô địch.
 
Không ghi nhận những kẻ săn bàn thắng là chối bỏ khả năng tìm kiếm khoảng trống và nhận biết điểm rơi của họ. Việc các nhà phân tích tập trung nhiều vào chiến thuật vô hình trung khiến chúng ta quên đi sự thật rằng ngày càng hiếm cầu thủ có khả năng luồn sau hậu vệ đối phương rồi đệm bóng ở khoảng cách 5 mét. Hay nói cách khác, Klose, Inzaghi hay Chicharito có thể có những điểm mạnh khác nhau, nhưng điểm chung của tất cả họ là có mặt ở đúng chỗ khi thời điểm gọi.
 
Chúng ta đã nói quá nhiều về việc Chicharito bén như thế nào dù kỹ thuật cá nhân không được anh thi triển nhiều. Nói nhiều nhưng chưa bao giờ nhàm. Cho đến giờ, vẫn thật khó hiểu khi một tiền đạo có hiệu suất 28 bàn trong 54 trận (tức là hơn 0.5 bàn/ trận), toả sáng ở cả Man Utd và Real Madrid lại phiêu dạt sang tận Leverkusen với giá chỉ 7.3 triệu bảng. Cái giá bằng một phần tư số tiền mà một CLB Premier League sẵn sàng chi cho một tài năng trẻ trẻ mới nổi tại giải VĐQG Brazil. 
 
Chicharito có 59 bàn trong 156 trận ở Old Trafford, nằm trong top 10 tay săn bàn có hiệu suất bàn thắng trên phút thi đấu nhiều nhất tại Man Utd trong 20 năm qua. Những bao tải tiền ở giữa sân đánh chặn có tốt, phát động tấn công có hay đến mấy thì vẫn cần một kẻ tung cú đấm cuối cùng. Trong thời buổi càng ngày càng nhiều đội chơi pressing toàn sân và phòng ngự khu vực, Chicharito chính là một trong số những chìa khoá để mở toang những bức tường thành hai lớp dù bị kèm chặt đến mấy. Anh và những người như anh là một giải pháp hữu hiệu chẳng kém gì những chiến thuật chơi wing-back lên về cả trận, hay tạo tam giác chuyền liên tục để phá vây. Đưa bóng đến vòng 16m50 trong một phút đối phương sơ sểnh, và Hạt đậu thần sẽ lo phần còn lại.
 
Kevin Volland, đồng đội của Chicharito tại Leverkusen đã từng nói: “Tôi chưa từng thấy một ai có duyên với khung thành như Chicharito”. 
 
Nhưng không chỉ có thể, kể từ khi gia nhập Leverkusen, Hạt đậu nhỏ có ít người xem và để ý tới mình hơn. Thế nên việc anh trở thành một cầu thủ toàn diện hơn rất nhiều so với ngày trước có lẽ cũng được ít người nhận thấy. Anh không còn chỉ là một người biết đứng loanh quanh khu vực cấm địa, canh bóng rồi kết liễu. Dưới bàn tay của Roger Schmidt, cả Chicharito và Hakan Calhanoglu, một kẻ vốn chạy hùng hục ở phần sân đối phương nhưng không mấy hiệu quả, một kẻ đá giữa sân mà có thói quen đi bộ, đã giỏi phòng ngự hơn rất nhiều. Với riêng tiền đạo người Mexico, anh đã chịu khó lùi về sâu hơn để lấy bóng bằng chính những đường di chuyển khôn khéo đã thành thương hiệu.
 
Chicharito vốn thi đấu dựa vào phán đoán và cảm quan linh hoạt. Sau bao nhiêu năm “ngửi” được mùi bóng rơi trong vòng cấm, bây giờ anh dùng khả năng nhận biết đó để cắt những đường chuyền của đối phương. Javier Hernandez là một kẻ chịu nghĩ. Đã thông minh thì sẽ đóng góp được vào phòng ngự, không theo cách này thì theo cách khác. 
 
Chính tiền đạo người Mexico đã chia sẻ anh luôn cố gắng chạy trước khi bóng được chuyền vào khoảng từ 1 đến 2 giây. Có lúc bóng sẽ tới, có lúc không, nhưng rồi cảm quan vẫn là thứ giúp Chicharito hoạt động tốt nhất. 
 
Sự tinh tế đó là một thứ rất đáng xem trong thời buổi hiện tại. Như Schmidt đã nói, Chicharito của ông chạy để tạo khoảng trống cho riêng mình, cho đồng đội và bịt khoảng trống của đối phương. Vậy mà đến giờ vẫn có không nhiều những video tổng hợp các pha chạy chỗ thông minh bậc nhất thế giới bóng đá của anh trên YouTube.
 
Nếu cùng yêu quý Chicharito, hay là khi nào chúng ta cùng làm một cái nhỉ? Cũng đáng thời gian đấy chứ!

TEDDY (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến người đàn ông hướng tới chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Pep Guardiola đã tạo nên 3 cỗ máy vĩ đại ở Man City, nhưng tiếc thay ông đã thất bại ở "công trình" thứ tư

Khi Pep Guardiola đặt chân đến Manchester vào năm 2016, chẳng mấy ai tin ông sẽ ở lại đây cho đến tận năm 2026. Một triều đại kéo dài tận một thập kỷ dường như là điều không tưởng đối với một vị chiến lược gia từng có thời chỉ ký hợp đồng gia hạn từng năm một tại Barcelona - và thậm chí đã có lúc tỏ ra hối hận vì ở lại đến năm thứ tư - rồi sau đó rời Bayern chỉ sau ba mùa giải gắn bó.