Gareth Bale trên The Overlap: Những hồi ức về Tottenham, xứ Wales và quyết định giải nghệ

Tác giả bu3hlinh - Chủ Nhật 08/03/2026 13:58(GMT+7)

Tiếp tục là những chia sẻ của Gareth Bale với host Gary Neville cùng dàn khách mời về những chương quan trọng nhất của sự nghiệp ở Anh Quốc. Từ những năm tháng bùng nổ ở Tottenham, hành trình đặc biệt cùng tuyển Wales đến khoảnh khắc anh nhận ra đã đến lúc dừng lại.

 

“Đội Tottenham lúc cậu mới tới trông thế nào?”

Gareth Bale: “Thời gian đầu tôi làm việc với Martin Jol. Khi đó đội có Ledley King, Michael Dawson, Paul Robinson trong khung gỗ, rồi Didier Zokora, Robbie Keane, Berbatov và cả Defoe nữa. Nói chung đó đã là một đội hình rất tốt.”

“Sau đó đội bóng dần thay đổi và mạnh lên theo từng năm. Modrić đến, rồi Van der Vaart. Palacios cũng đóng vai trò rất quan trọng ở khu giữa sân. Ćorluka có mặt, Lennon ngày càng tiến bộ. Phía trên thì có Crouch và Defoe. Tottenham lúc ấy thực sự mang về nhiều bản hợp đồng chất lượng và cứ thế mạnh lên từng chút một.”

“Modrić có gặp khó khăn khi mới sang Spurs không?”

Gareth Bale: “Có, một chút. Chủ yếu là vì cường độ thể lực và va chạm ở Premier League. Luka không phải mẫu cầu thủ to con, nên lúc đầu anh ấy cần thời gian để thích nghi. Nhưng rồi chỉ sau một thời gian, mọi thứ bắt đầu vào guồng rất nhanh.”

“Ban đầu Luka thường đá chếch lên phía trên tôi rồi bó vào trong. Nhiều lúc tôi ngẩng lên còn tự hỏi anh ấy đi đâu mất rồi, vì cứ thấy di chuyển vào trung lộ suốt. Khi đó người ta vẫn hay nói Luka quá nhỏ để đá giữa sân. Nhưng chỉ cần đưa bóng cho anh ấy là biết ngay anh ấy giỏi đến mức nào.”

“Luka chỉ cần lắc vai một nhịp, xoay người một chút là đã thoát pressing. Có những cầu thủ không cần sức mạnh kiểu cơ bắp để làm chủ trận đấu và Luka đúng là mẫu như vậy.”

“Tottenham prime” của Harry Redknapp

“Nhìn Tottenham bây giờ, cậu nghĩ vì sao một CLB lớn như thế vẫn cứ chật vật, chưa thể bứt hẳn lên được?”

Gareth Bale: “Tôi nghĩ một phần nằm ở tiền bạc, chính xác hơn là cấu trúc lương và cách họ đầu tư. Tottenham không trả lương ở mức như một vài CLB hàng đầu khác và tôi tin điều đó có lý do của nó. Họ vẫn thu hút được những cầu thủ giỏi nhưng bóng đá bây giờ đã khác.”

“Ngày trước, bỏ ra 50 triệu bảng đã được xem là một boom tấn. Còn hiện tại, muốn mua một cầu thủ thật sự sẵn sàng tạo khác biệt ngay lập tức thì nhiều khi bạn phải chi 80, 90, thậm chí 100 triệu.”

“Trong nhiều năm, Tottenham thường đi theo hướng mua cầu thủ trẻ rồi chờ họ phát triển thành ngôi sao. Cách đó từng mang lại hiệu quả. Tôi là một ví dụ, rồi còn vài người khác nữa. Nhưng bây giờ họ không còn là một đội chỉ đang xây nền. Họ có sân vận động hàng đầu, trung tâm huấn luyện hàng đầu và một lượng cổ động viên rất lớn.”

“Ở vị thế đó, có lẽ họ cần chiêu mộ nhiều hơn những cầu thủ đã là thành phẩm, những người có thể vào sân và giải quyết vấn đề ngay.”

“Tất nhiên tôi không ngồi trong phòng tài chính nên không thể nói quá sâu về việc họ sẵn sàng chi đến đâu. Nhưng cảm giác của tôi là Tottenham lúc nào cũng chưa chịu chấp nhận rủi ro lớn hơn thêm một chút. Về mặt kinh doanh, những gì họ xây dựng thật sự rất ấn tượng. Nhưng để bật hẳn lên ở khía cạnh bóng đá, có lẽ bạn phải dám đánh cược nhiều hơn.”

“Đến lúc cậu vươn lên đẳng cấp rất cao và các CLB lớn bắt đầu vào cuộc, trước khi sang Real Madrid thì cụ thể những đội nào theo đuổi cậu?”

Gareth Bale: “Lúc đó chủ yếu là Manchester United và Real Madrid. Tôi có nói chuyện với phía United, cụ thể là với David Moyes. United thậm chí còn đưa ra mức giá cao hơn. Đó cũng là thời điểm ngay sau khi Sir Alex rời đi và họ muốn tạo ra một cú hích lớn trên thị trường chuyển nhượng.”

“Nhưng nếu nói thật lòng, tim tôi khi ấy đã hướng về Madrid từ trước rồi. Tôi cũng có một kiểu thỏa thuận danh dự với Daniel Levy. Đại khái là nếu đến một ngày tôi rời Tottenham, ông ấy hiểu rằng nơi tôi muốn đến sẽ là Real Madrid. Một phần cũng vì ông ấy không muốn bán tôi cho một đối thủ trực tiếp tại Anh, không muốn tự tay làm mạnh thêm cho một đội cạnh tranh với Spurs.”

“Với tôi, đó gần như đã là một lựa chọn rất rõ ràng. Tôi vẫn có thể nói chuyện với United, vẫn có thể lắng nghe họ trình bày nhưng trong đầu tôi, Madrid mới là nơi mình thực sự muốn đến. Nên cuối cùng mọi thứ chỉ còn xoay quanh việc chờ thương vụ đó xảy ra.”

Tinh hoa của bóng đá xứ Wales

“Nghĩa là cậu từ chối Manchester United tới hai lần.”

Gareth Bale: “Nếu nhìn theo cách đó thì đúng là như vậy. Nhưng lần này khác với lần đầu. Lần đầu, khi còn ở Southampton, tôi chọn Tottenham vì tôi muốn được ra sân thường xuyên hơn, muốn phát triển từng bước một. Còn lần sau, khi đã lên đến đỉnh cao và chuẩn bị rời Spurs, tôi đơn giản chỉ muốn tới Real Madrid. Đó là nơi tôi tự xác định cho mình từ trước.”

“Tức là không có chuyện cậu phân vân giữa hai bên quá lâu.”

Gareth Bale: “Không. Cũng không hẳn là một sự giằng co kéo dài. Có những quyết định trong sự nghiệp mà khi thời điểm đến, ông gần như biết ngay trong lòng mình muốn gì. Với tôi, Real Madrid là bước tiếp theo là đích đến mà tôi nhìn thấy rõ nhất vào thời điểm đó.”

XỨ WALES

“Nếu đặt những gì cậu làm được cùng tuyển Wales cạnh những thành tựu ở Real Madrid, cậu xem bên nào lớn hơn?”

Gareth Bale: “Khó lắm. Chọn bên nào thì cũng có cảm giác như mình đang làm bên còn lại mất đi một phần giá trị. Với tôi, cả hai đều rất lớn, chỉ là theo những cách hoàn toàn khác nhau.”

“Những gì chúng tôi làm được cùng tuyển Wales thật sự rất đặc biệt. Khi tôi mới lên đội tuyển, Wales chỉ quanh quẩn đâu đó ở vị trí 119 trên bảng xếp hạng thế giới. Sau đó bọn tôi vươn lên tới hạng 7. Với một đất nước chỉ khoảng 3,3 triệu dân, đó là điều rất lớn. Nhưng thứ đọng lại sâu nhất với tôi không chỉ là thứ hạng hay kết quả, mà là tình bạn, sự gắn bó và tinh thần tập thể mà bọn tôi tạo ra cùng nhau.”

“Tôi chưa bao giờ cảm thấy áp lực theo kiểu ngột ngạt khi trở về đội tuyển, vì tôi được ra sân cùng những người bạn của mình. Tôi biết họ luôn chống lưng cho tôi và tôi cũng làm điều tương tự cho họ. Tôi sẵn sàng chạy về nhiều như họ, còn họ cũng sẵn sàng lao lên cùng tôi. Cả đội luôn ở chung một nhịp.”

“Ai trong đội cũng hiểu rằng tôi và Ramsey là hai người có thể tạo ra khác biệt lớn hơn ở mặt trận tấn công, nên cách vận hành của Wales gần như được xây quanh điều đó. Nhưng điều quan trọng là vì thế mà bọn tôi không đứng ngoài phần việc khó. Chúng tôi vẫn phòng ngự như mọi người, vẫn lùi về đúng vị trí, vẫn làm việc như nhau.”

“Wales không phải Barcelona hay Real Madrid, không phải đội có thể cầm bóng 60 hay 70% mỗi trận. Bọn tôi hiểu rằng phần lớn thời gian mình chỉ có khoảng 30, nhiều lắm thì 40% thời lượng kiểm soát bóng. Nhưng cả đội cũng hiểu rằng trận đấu nào rồi cũng sẽ có khoảnh khắc của mình, và khi khoảnh khắc đó đến thì mình phải tận dụng.”

“Bọn tôi luôn tin rằng mình sẽ ghi được bàn. Đó là một tập thể phòng ngự cực kỳ tốt, nhất là ở giai đoạn quanh Euro 2016. Khi đó, bọn tôi gần như kín kẽ đến mức nếu có thua thì cũng chỉ thua rất sít sao. Còn trong đầu mọi người, luôn có niềm tin rằng Wales có thể giật một kết quả trước bất kỳ đối thủ nào.”

“Điều tuyệt nhất của tuyển Wales là cảm giác được ở cạnh những người mình lớn lên cùng. Nhiều người trong số đó đã đá với nhau từ U17, U18 rồi cùng đi lên đội một. Cả một lứa gần như trưởng thành cùng nhau, nên mỗi lần lên tuyển, cảm giác không giống đi làm nhiệm vụ quốc gia theo kiểu căng cứng mà giống như sắp được gặp lại hội bạn thân.”

“Về sau, khi lớp đàn anh dần rút đi và lứa trẻ tiếp quản, tôi vẫn luôn có cảm giác rất háo hức mỗi lần hội quân. Mười ngày ở đội tuyển là mười ngày rất vui. Có hôm bọn tôi đi đánh golf, có hôm chơi bóng bàn, chơi bi a, rồi lại kéo sang phòng nhau ngồi. Bọn tôi tạo ra một tập thể rất thân, rất thật. Với tôi, đó mới là nền tảng của mọi thứ.”

Euro 2016 - Đỉnh cao của xứ Wales

“Bọn tôi cũng có một bộ khung rất tốt. Wayne Hennessey là một thủ môn tuyệt vời, nhưng tôi nghĩ cậu ấy không được nhắc đến đủ nhiều. Có một thủ môn chơi hơn 100 trận cho đội tuyển và mang lại cảm giác tin tưởng tuyệt đối cho cả đội là điều cực kỳ quan trọng.”

“Phía trên còn có Ashley Williams, Joe Allen ở tuyến giữa, còn tôi với Ramsey là những người mang lại nhiều đột biến hơn, có thể ghi bàn và quyết định trận đấu. Xung quanh nữa là Ben Davies, Chris Gunter và rất nhiều người khác luôn làm phần việc của mình rất tốt.”

“Và điều hay nhất là đội tuyển này không có cái tôi. Tôi có thể đến từ Real Madrid, người khác có thể đang đá ở League Two, nhưng khi về tuyển thì tất cả đều như nhau. Một khi đã lên đội tuyển, mọi người đều bình đẳng.”

“Euro 2016 chắc chắn là đỉnh cao của Wales. Sau trận thua tuyển Anh ở những phút cuối, cả đội phản ứng thế nào?”

Gareth Bale: “Thua theo cách đó thì đau thật, vì bọn tôi đã ở rất gần một kết quả tốt. Nhưng điều hay nhất của tập thể Wales lúc ấy là bọn tôi không để một trận đấu làm gãy tinh thần của mình. Sau trận gặp Anh, cả đội vẫn tin mọi thứ ổn, vẫn tin cơ hội đi tiếp còn nguyên. Không ai hoảng loạn, không ai tự làm mình rối lên. Ai cũng hiểu rằng nếu làm tốt phần còn lại thì Wales vẫn có thể đứng đầu bảng.”

“Và rồi bọn tôi đã làm được điều đó. Wales thắng Nga 3-0 rồi kết thúc vòng bảng với vị trí đầu bảng. Với một đội như Wales, cảm giác ấy rất lớn, vì bạn không chỉ đi tiếp, mà còn đi tiếp theo cách khiến mọi người phải nhìn mình bằng con mắt khác. Cả đội bắt đầu thấy rõ rằng đây không còn là một giấc mơ ngắn ngủi nữa, mà là hành trình mình hoàn toàn có thể đẩy đi rất xa nếu tiếp tục giữ đúng tinh thần và cấu trúc đó.”

“Điều quan trọng nhất là bọn tôi không bước vào giải với tâm thế chỉ để góp mặt. Wales không đến đó để tận hưởng không khí rồi ra về. Bọn tôi thực sự tin rằng mình có thể làm nên chuyện. Tất nhiên không ai ngồi đó mà tuyên bố sẽ vào bán kết nhưng trong nội bộ, cả đội đều hiểu mình rất khó chịu, rất khó bị đánh bại và nếu trận đấu đi đúng hướng thì Wales có thể hạ bất kỳ đối thủ nào.”

Gareth Bale ăn mừng sau khi ghi bàn vào lưới ĐT Anh ở Euro 2016

“Khi bạn có một tập thể gắn kết như vậy, chơi với nhau đủ lâu như vậy, lại hiểu rất rõ điểm mạnh và điểm yếu của chính mình, bạn bước vào giải với một tâm thế rất vững vàng. Wales không cần phải cố biến mình thành một đội chơi đẹp mắt theo kiểu cầm bóng nhiều. Bọn tôi biết mình phải phòng ngự tốt, phải chờ đúng thời điểm và khi cơ hội đến thì phải kết liễu trận đấu. Cả đội đều chấp nhận điều đó hoàn toàn. Không ai cố biến mình thành một phiên bản khác.”

“Và rồi khi đã thắng vòng bảng, mọi thứ thay đổi hẳn. Cảm giác trong đội là bọn tôi đang cùng nhau bước vào một hành trình thật sự. Mỗi vòng trôi qua, niềm tin lại lớn thêm. Không phải kiểu mơ mộng viển vông, mà là thứ niềm tin được bồi lên từ những trận đấu thực tế, từ cách cả đội nhìn nhau và biết rằng ai cũng sẽ làm đúng phần việc của mình. Đó là lý do tôi luôn xem giai đoạn đó với Wales là một trong những phần đặc biệt nhất của sự nghiệp.”

“Khi vào vòng knock out, cả đội có bắt đầu thật sự nghĩ rằng mình có thể đi rất xa không?”

Gareth Bale: “Có. Khi đã vượt qua vòng bảng với ngôi đầu, niềm tin trong đội tăng lên rất rõ. Nhưng nó không phải kiểu hô hào cho có. Nó đến từ cảm giác rằng Wales thật sự rất khó bị đánh bại. Bọn tôi phòng ngự chắc, hiểu nhau và luôn tin rằng sẽ có thời điểm để tạo ra khác biệt.”

“Càng đi sâu, cả đội càng thấy rõ rằng mình không chỉ đang có một giải đấu hay, mà đang xây nên một hành trình thật sự. Mỗi trận đấu trôi qua lại khiến niềm tin tăng thêm. Không ai trong đội nghĩ theo kiểu phải đá đẹp hay phải chứng minh điều gì bằng vẻ ngoài. Wales chỉ tập trung làm đúng những gì đã đưa bọn tôi đến đó. Phòng ngự chặt, giữ cấu trúc, chờ thời cơ và khi thời cơ tới thì phải tận dụng triệt để.”

“Với tôi, điều đặc biệt nhất vẫn là sự gắn bó trong tập thể đó. Khi tọi bước vào một trận knock out lớn mà vẫn cảm thấy mình đang đá cạnh những người bạn thân, cảm giác rất khác. Nó khiến mọi thứ nhẹ hơn về mặt tinh thần. Tôi không ra sân với nỗi sợ, mà với cảm giác tin tưởng tuyệt đối vào những người đứng bên cạnh mình. Và khi một đội bóng có được trạng thái ấy, họ luôn nguy hiểm hơn nhiều so với cách người ngoài nhìn vào.”

“Bọn tôi hiểu rất rõ mình là ai. Wales không cố biến thành một đội khác chỉ vì đang chơi ở một giải đấu lớn. Không ai giả vờ rằng mình sẽ kiểm soát bóng như những đội mạnh nhất châu Âu. Bọn tôi biết phần lớn thời gian sẽ phải chịu trận, phải chạy, phải giữ cự ly, phải chờ đúng khoảnh khắc. Nhưng bọn tôi cũng biết rằng khi thời điểm đến, đội có đủ chất lượng để kết liễu trận đấu. Chính sự rõ ràng đó đã giúp Wales giữ được sự ổn định trong suốt giải đấu ấy.”

“Giờ cậu mới 36 tuổi. Đời cầu thủ thì ai cũng biết kết thúc khá sớm, nhưng phần đời phía sau lại còn rất dài. Cậu nghĩ gì về quãng đời ấy?”

Gareth Bale: “Thật ra tôi giải nghệ khá sớm và chuyện đó có những lý do rất rõ ràng.”

“Tôi bị rách đĩa đệm từ năm 18 tuổi, hồi còn ở Tottenham. Nghĩa là gần như suốt cả sự nghiệp, tôi chơi bóng cùng với vấn đề đó. Rất nhiều chấn thương bắp chân của tôi thực ra bắt nguồn từ lưng. Nhưng khi còn thi đấu, tôi chưa bao giờ ra ngoài nói về những chuyện như vậy, vì một khi đã nói ra thì người ta lại bảo mình đang kiếm cớ. Tôi không thấy cần phải giải thích.”

“Khi chuyển sang Real Madrid, họ biết toàn bộ tình trạng đó. Tôi vẫn vượt qua kiểm tra y tế nên về mặt chuyên môn, nó là thứ vẫn có thể kiểm soát. Nhưng theo thời gian, vấn đề ấy dần đuổi kịp tôi. Tôi từng gặp một chuyên gia về lưng rất giỏi, và ông ấy giải thích rằng chỗ bị rách nằm sát một dây thần kinh. Vì thế, mỗi khi nó phát tác, mọi chuyện có thể xảy ra ngay lập tức. Ông ấy nói đại ý rằng tôi thậm chí có thể rách cơ bắp chân ngay cả lúc đang đứng đánh răng, chứ không chỉ khi tăng tốc trên sân. Tức là có những thứ gần như tôi không thể kiểm soát.”

“Điều khó chịu là người ngoài không bao giờ nhìn thấy phần đó. Họ chỉ thấy tôi chấn thương rồi kết luận rằng tôi không chăm sóc cơ thể đủ tốt. Trong khi thực tế, tôi luôn cố làm mọi thứ có thể để giữ cơ thể ở trạng thái tốt nhất. Tôi giữ cho bắp chân và những nhóm cơ liên quan gần như ở mức tối ưu. Nhưng nếu dây thần kinh đó lệch đi và mọi thứ bùng lên, thì gần như tôi không thể làm gì ngoài chuyện tiêm vào lưng để làm dịu nó xuống.”

“Đến một lúc nào đó, tôi bắt đầu tự hỏi mình còn tiếp tục vì điều gì nữa. Tôi cảm thấy mình đã đạt được mọi thứ mình muốn. Mục tiêu cuối cùng trong danh sách của tôi là đưa Wales tới World Cup và tôi đã làm được điều đó. Khi hoàn thành nốt điều ấy, tôi không còn muốn kéo dài sự nghiệp chỉ để có thêm vài năm nữa. Người ta vẫn hay nói đừng để bóng đá bỏ mình trước khi mình kịp rời nó và với tôi, đó là thời điểm phù hợp. Thật ra có lẽ vài năm trước đó tôi đã bắt đầu sẵn sàng rồi, chỉ là tôi vẫn cố giữ cơ thể thêm một chút, vẫn cố níu thêm một quãng nữa. Nhưng cuối cùng thì nó vẫn đuổi kịp mình.”

“Ngoài ra còn có chuyện sức khỏe của cha tôi. Tôi cũng muốn ở gần gia đình hơn ở giai đoạn đó. Vì thế, quyết định giải nghệ không phải là chuyện tôi tự nhiên chán bóng đá ở tuổi 33, mà là kết quả của rất nhiều yếu tố cộng lại.”

Ông Frank Bale - Cha của Gareth

“Thật ra tôi đã chuẩn bị cho cuộc sống sau bóng đá từ khá sớm, chắc từ khoảng năm 26 hay 27 tuổi. Tôi luôn hiểu sự nghiệp cầu thủ không dài, còn cuộc đời thì rất dài. Vì thế tôi không thể sống theo kiểu hôm nay còn bóng đá thì cứ thế thôi, rồi đến lúc dừng lại mới cuống lên không biết phải làm gì tiếp theo.”

“Sau khi giải nghệ, có vẻ cậu cởi mở hơn trước rất nhiều. Trước đây cậu khá kín tiếng, gần như tránh truyền thông, còn bây giờ thì lại xuất hiện nhiều hơn.”

Gareth Bale: “Đúng vậy. Khi còn thi đấu, tôi gần như không muốn xuất hiện trước truyền thông. Tôi không thích làm phỏng vấn, không thích nói quá nhiều về bản thân. Tôi chỉ muốn ra sân chơi bóng rồi về nhà. Đó luôn là con người tôi.”

“Nhưng khi giải nghệ, tôi thấy mình thoải mái hơn để nói về mọi thứ. Một phần là vì bây giờ tôi không còn ở trong guồng quay đó nữa. Khi còn chơi bóng, mọi thứ đều bị soi rất kỹ. Chỉ cần nói sai một câu thôi là có thể bị đem ra mổ xẻ suốt nhiều tuần. Vì vậy tôi thường chọn im lặng.”

“Chỉ sau khi dừng lại, tôi mới thấy mình có thể kể câu chuyện của bản thân theo một cách bình tĩnh hơn. Có rất nhiều điều trong sự nghiệp của tôi mà người ngoài không hiểu hết, như chuyện chấn thương, chuyện truyền thông ở Madrid hay những giai đoạn khó khăn khác. Khi còn thi đấu, tôi không muốn nói về chúng vì tôi chỉ muốn tập trung vào bóng đá. Còn bây giờ, tôi thấy mình sẵn sàng chia sẻ hơn.”

“Thật ra khi còn chơi bóng, cuộc sống của tôi vốn đã rất đơn giản. Tôi dành thời gian cho gia đình, cho các con, và thỉnh thoảng chơi golf. Tôi không phải kiểu người thích tiệc tùng hay xuất hiện nhiều trước công chúng. Vì thế sau khi giải nghệ, cuộc sống của tôi cũng không thay đổi quá nhiều.”

“Tôi vẫn chơi golf, vẫn ở bên gia đình, vẫn theo dõi bóng đá. Chỉ khác là bây giờ tôi có nhiều thời gian hơn để tận hưởng mọi thứ. Tôi không còn phải nghĩ đến trận đấu cuối tuần, không còn phải lo xem cơ thể mình sẽ phản ứng ra sao sau từng buổi tập. Đó là một cảm giác khá dễ chịu.”

“Vậy tức là cậu thực sự hài lòng với cách sự nghiệp của mình khép lại?”

Gareth Bale: “Rất hài lòng. Tôi đã đạt được nhiều hơn bất cứ điều gì mình từng tưởng tượng khi còn là một cậu bé ở Wales. Nếu được quay lại từ đầu, tôi không nghĩ mình sẽ làm khác đi quá nhiều. Với tôi, điều quan trọng nhất là tôi đã tận hưởng hành trình ấy, đã chơi cho những đội bóng lớn, giành những danh hiệu lớn và có những khoảnh khắc mà mình sẽ nhớ suốt đời.”

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khi nào Arteta cho Rice và Zubimendi nghỉ ngơi?

Trước trận Brighton, Declan Rice và Martin Zubimendi đã chạy tổng cộng 596 km. Cả hai là “máy cày” của tuyến giữa Arsenal từ đầu mùa tới nay. Khối lượng công việc rất lớn còn đóng góp thì khổng lồ. Dữ liệu của Premier League cho thấy không có cầu thủ nào chạy nhiều hơn Zubimendi. Ở mùa đầu tiên chơi bóng tại Anh, tiền vệ 27 tuổi đã chạy hơn 311 km, tương đương 193 dặm.

Julian Alvarez và Man City: Rời xa nhau là bão tố

Đã có những sự tranh luận gay gắt sau khi Manchester City bán Julian Alvarez ở mùa hè 2024 với mức giá 75 triệu euro, cộng thêm 20 triệu euro phụ phí phát sinh trong tương lai. Rất nhiều ý kiến cho rằng thương vụ này đáng lẽ không nên xảy ra, dù là phía tiền đạo người Argentina hay Man City.

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.