Franck Ribery: Người hùng mới ở Florence?

Tác giả CG - Thứ Tư 25/09/2019 15:11(GMT+7)

“Gã mặt sẹo” chứng minh rằng anh không tới Florence để dưỡng già. Trong cuộc họp báo ra mắt, anh tự tin chia sẻ mục tiêu của bản thân là chơi bóng tới năm 40 tuổi như Francesco Totti.

Nước Pháp và thành phố Florence (Italy) không thiếu những mối liên hệ. Một trong những thứ nổi tiếng nhất kết nối 2 vùng đất này lại với nhau không thể không nhắc đến bức tranh nàng Mona Lisa của Leonardo Da Vinci.
 
Năm 2012, các nhà vận động người Italy đã thu thập hơn 150.000 chữ ký để kêu gọi bảo tàng Louvre ở Paris trao trả lại bức họa cho thành phố Florence - nơi Da Vinci đã sáng tác ra nó.
 
Các nhà sử học cho rằng đại danh họa người Italy đã mang nó theo khi ông tới Pháp vào năm 1516. Hoàng gia Pháp đã mua lại bức tranh và trải qua một thời gian ở Versailles, Mona Lisa cuối cùng nằm ở bảo tàng Louvre sau cuộc cách mạng Pháp 1789.
 
Năm 1911, bức tranh bị đánh cắp và 2 năm sau, người ta phát hiện ra thủ phạm là Vincenzo Peruggia - một người Italy đồng thời là cựu nhân viên của bảo tàng Louvre. Bức tranh được trưng bày một thời gian ngắn ở bảo tàng Uffizi của Florence trước khi tới Rome và cuối cùng quay về Louvre.
 
Mùa hè vừa qua, thành Florence cũng như mở hội khi đón một viên ngọc quý từ nước Pháp đến. Fiorentina đã tổ chức một buổi lễ ra mắt vô cùng hoành tráng với sắc tím chủ đạo để chính thức giới thiệu cựu cầu thủ Bayern Munich.
 
Tờ AS giật dòng title “Fiorentina chào đón ‘huyền thoại’ người Pháp” trong khi đó, hơn 11.000 khán giả đã tề tựu ở Artemio Franchi để chính thức kết nạp “gã mặt sẹo” vào đại gia đình.
 
 
Bản hợp đồng với Ribery chính là một cách ghi điểm của tân chủ tịch (cũng là ông chủ) Rocco Commisso và tân giám đốc thể thao Daniele Prade. Trong kỳ chuyển nhượng mùa hè 2019 vừa rồi, La Viola đón 12 tân binh nhưng thực sự chỉ Ribery (và phần nào đó là Kevin-Prince Boateng) mới gây được sự phấn khích.
 
Commisso được chào đón nồng nhiệt ở Fiorentina sau khi ông mua lại đội bóng từ anh em nhà Della Valle mà minh chứng là 28.026 vé của mùa giải đã được bán sạch: thành tích cao nhất trong vòng 20 năm qua của CLB.
 
Commisso nói ông phải làm điều gì đó để đáp lại tình cảm từ người hâm mộ. Và ông đã chứng minh lời mình nói. Tuy nhiên, không thể không nhắc tới công lao của giám đốc thể thao Prade và một người cũ là Luca Toni.
 
“Ngày 20/6, tôi trò chuyện với Luca Toni. Tôi vừa trở lại Fiorentina [Prade trở về La Viola sau 3 năm đảm nhiệm cương vị giám đốc kỹ thuật ở Sampdoria và Udinese] và cậu ấy bảo tôi: ‘Giám đốc này, ông đang tính toán gì [cho kỳ chuyển nhượng]?’”, Daniele Prade chia sẻ với ký giả James Horncastle. “Tôi bảo cậu ấy rằng điều đầu tiên tôi muốn muốn là [dưới thời Commisso] là đưa sự nhiệt huyết trở lại thành phố mà thời điểm đó họ đang khá chán nản trên khía cạnh bóng đá.
 
 
Cậu ấy suy nghĩ khoảng một giây và bảo: ‘Chiêu mộ Franck Ribery đi’. Tôi đáp lại kiểu ‘Thôi nào! Chiêu mộ Franck Ribery là sao? Làm sao mà chúng tôi làm được điều đó?”.
 
Bất chấp sự hoài nghi của Prade, Toni vẫn cố gắng thuyết phục và 5 ngày sau, chân sút một thời của Fiorentina, Bayern Munich và đội tuyển Italy đã trở thành “ông mai” để 2 phía có cuộc nói chuyện. Và phần còn lại là lịch sử.
 
Sau 12 năm khoác áo Bayern Munich, Ribery đã để lại hết toàn bộ thanh xuân tươi đẹp cùng trái bóng tròn ở nước Đức. Cầu thủ chạy cánh người Pháp là một tên tuổi lớn, điều này không cần phải bàn cãi nữa. Nhưng tuổi 36 của anh khiến giới quan sát và nhiều khán giả không thể tránh khỏi sự hoài nghi về động lực và khát khao. Ribery đến Artemio Franchi theo dạng chuyển nhượng tự do nhưng tiền lương của anh thì không hề nhỏ.
 
Joe Barone - cố vấn của Commisso - nói cầu thủ sinh ra ở Boulogne-sur-Mer chọn Fiorentina không phải vì tiền nhưng thực tế rằng tiền lương 4 triệu euro/năm của anh là cao nhất Serie A trong những cầu thủ từ 35 tuổi trở lên.
 
Tính riêng tại La Viola, anh cũng hưởng lương cao nhất CLB và cao gấp đôi đội phó, tài năng đang được các ông lớn săn đón là Federico Chiesa. Bản thân chính HLV Vicenzo Montella cũng thừa nhận thực tế rằng Ribery chỉ cần đạt 70% phong độ như thời đỉnh cao đã là thành công rồi.
 
Tuy nhiên, “gã mặt sẹo” chứng minh rằng anh không tới Florence để dưỡng già. Trong cuộc họp báo ra mắt, anh tự tin chia sẻ mục tiêu của bản thân là chơi bóng tới năm 40 tuổi như Francesco Totti. Hẳn nhiều người đã cười khẩy. Nhưng nếu ai đã được theo dõi cuộc đối đầu giữa Fiorentina và Juventus ở vòng 3 Serie A mùa giải này, hẳn những người có quan điểm như vậy sẽ phải có chút xáo động trong suy nghĩ.
 
Sau 552 ngày, “Bà đầm già” đã bị hạ bệ khỏi ngôi đầu bảng giải VĐQG Italy cũng bởi trận hòa 0-0 trước đội bóng áo tím. Trận đấu đó, Fiorentina áp đảo về số cú dứt điểm (18 so với 8 của đối thủ) và gây áp lực không ngừng nghỉ để khiến đối phương để mất bóng tới 12 lần (trong khi họ chỉ có 6 lần mất bóng).
 
Hình ảnh tiêu biểu nhất ngày hôm ấy chính là cú tắc bóng của Ribery trong chân Cristiano Ronaldo ở phút 58. 2 cầu thủ số 7, 2 ngôi sao lớn nhất của mỗi đội, những người từng cạnh tranh danh hiệu Quả bóng vàng với nhau năm nào đã hội ngộ. Ribery giành chiến thắng trong pha tranh chấp và nó cũng đại diện luôn cho cục diện trận đấu cũng như màn trình diễn của chính anh. Ngày hôm ấy, người ta chỉ nhớ tới số 7 của màu áo tím.
 
Suốt cả trận, cầu thủ 36 tuổi chạy trên sân không biết mệt như thể anh vẫn chưa hề vứt bỏ những năm tháng đỉnh cao ở lại phía sau, rằng anh sẵn sàng cười khẩy vào những người nói anh tới Serie A để dưỡng già. Không phải Federico Bernardeschi - một ngôi sao cũ ở Artemio Franchi; không phải Chiesa - tài năng hiện tại của Fiorentina; không phải CR7 - ngôi sao số 1 Juventus; nhân vật chính ở cuộc thư hùng đó là Ribery.
 
 

Phút 69, anh rời sân trong những tràng pháo tay không ngớt của khán giả La Viola. Ribery đã chứng minh anh có thể có cơ sở để làm được mục tiêu mình đặt ra. Còn quá sớm để nói về một tượng đài mới ở Artemio Franchi nhưng hình bóng một người hùng đang dần xuất hiện ở nơi đây.
 
Nếu như người Florence vẫn canh cánh vì chưa thể đưa tuyệt tác Mona Lisa trở lại với quê hương của nó thì phần nào đó, họ có thể tạm hài lòng vì một món quà từ nước Pháp, một huyền thoại của đất nước hình lục lăng đang hiện diện trong niềm tự hào mang tên Fiorentina.

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Romero và sở thích "nghiện ăn chân" người khác

Thomas Frank nói ông “không hề hối tiếc” khi trao băng đội trưởng cho Cristian Romero và cũng không nghĩ đến chuyện tước băng của trung vệ Tottenham sau hành vi thiếu kỷ luật mới nhất của cầu thủ này. Câu hỏi hiển nhiên là tại sao lại không?

Nụ hôn chiến thắng của Pep Guardiola cho Guehi

Trước khi chạy tới ăn mừng cùng các học trò trong tiếng reo hò phát cuồng của khu khán đài CĐV Man City trên sân khách, Pep Guardiola ngước lên bầu trời phía trên Anfield và thổi một nụ hôn.

"Ma bư" Haaland đã chờ 3 năm cho khoảnh khắc này

Haaland ghi một bàn thắng quyết định kết quả trận đấu khi Man City làm khách tại Anfield. Bàn ấy đến ở phút 92 giây 42. Theo OptaJoe, tính từ mùa Premier League 2006/07 đến nay, chưa có đội nào đá sân khách ghi bàn quyết định muộn hơn thế trên sân Anfield.

Không phải Arbeloa hay siêu sao nào, Antonio Pintus mới là người nắm giữ vận mệnh chiến dịch 2025/26 của Real Madrid

Sau màn trình diễn hỗn loạn đến mức tầm thường của Real Madrid hôm Chủ Nhật tuần trước, khi họ phải rất chật vật mới giành được 3 điểm trước một Rayo Vallecano chỉ còn 9 người trên sân bằng chiến thắng sát nút 2-1, HLV trưởng Alvaro Arbeloa đã “tranh thủ” điểm xuyết vài nét hài hước duyên dáng khi nhắc nhở những khán giả đang lăm le trút “gạch đá” xuống đầu ông rằng: “Nghe này, tôi nào phải Pháp sư Gandalf!” 

Chúng ta có thể kỳ vọng gì ở Ronaldo tuổi 41?

Ở tuổi ngoài 40, chuyện Ronaldo suy giảm về chuyên môn là điều không thể chối cãi và cũng không cần phải né tránh. Ronaldo của hiện tại không còn lao đi như một mũi tên, không còn đủ sức pressing cả trận, không còn phủ bóng lên mọi điểm nóng như thời anh vừa chạm bóng đã khiến cả hàng thủ rối loạn.

Tuổi 41 không êm ả của Ronaldo

Như mọi năm trên mạng xã hội, những đoạn video tổng hợp, những thống kê về các danh hiệu cao quý như Euro, Champions League, Quả bóng Vàng, các kỷ lục ghi bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha vẫn được nhắc lại như một nghi thức quen thuộc. Sinh nhật của Ronaldo từ lâu đã là dịp để thế giới bóng đá tôn vinh một tượng đài của quá khứ huy hoàng.