Aaron Ramsey: Chàng cận vệ trung thành và chiến binh thầm lặng

Tác giả Hàn Phi - Thứ Hai 23/05/2016 08:18(GMT+7)

Trong một show truyền hình nổi tiếng tại Anh có tên A League Of Their Own lên sóng cách đây 1 tuần, Aaron Ramsey nhận được câu hỏi từ tài tử James Corden: “Nếu trở thành thủ tướng, anh sẽ làm gì đầu tiên?” Không cần một tích tắc nghĩ ngợi, anh đáp: “Buộc Tottenham phải xuống hạng.”

Trong dòng chảy bóng đá đương đại, hai chữ “trung thành” cần phải được sử dụng một cách hết sức thận trọng. Khi một cầu thủ hùng hồn tuyên bố rằng: “Tôi đang hạnh phúc tại đây”, “Tôi sẽ không đi đâu hết”, hay thậm chí là “Tôi sẽ gắn bó với đội bóng này cho đến hết sự nghiệp”, thì nó cũng không phải lời khẳng định của sự trung thành. Giữa cuồng quay của thế giới kim tiền, mọi giá trị ảo đều đáng bị nghi ngờ, những lời nói sáo rỗng cần phải được đem ra dò xét. Mọi thứ cần phải được đảm bảo bằng giấy trắng, mực đen.

Aaron Ramsey sẽ trở thành huyền thoại tại Arsenal
Chỉ có thời gian mới có thể có quyền lựa chọn ra kẻ phản bội hay người trung thành. Vì thế mà với một cầu thủ mới chỉ 25 tuổi như Aaron Ramsey, gán cho anh 2 tiếng cao quý và trọng vọng ấy xem ra là quá vội vã và có phần lố bịch. Dẫu vậy, với một Pháo thủ đến từ xứ Wales nhưng trong thâm tâm đã biết coi Tottenham như một “thứ” đáng ghét nhất thì quả thực chúng ta cần xem xét thực sự trường hợp này.
Gia nhập Arsenal khi chưa tròn 17 tuổi, thần đồng người xứ Wales khi đó đã tiết lộ rằng anh đã dễ dàng chọn Pháo thủ thay vì M.U và Everton bởi HLV Arsene Wenger, người đã mời anh cùng gia đình lên chuyến bay đến gặp gỡ và hứa hẹn với anh một tương lai tươi sáng tại Emirates. Nhưng vào cái buổi chiều định mệnh tháng 2/2010, những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt vẫn rít liên hồi qua sân Britannia, một bi kịch đã xảy ra. Trong một tình huống ham bóng, trung vệ Ryan Shawcross đã đạp thẳng vào chân của Ramsey với tốc độ cao, khiến thần đồng xứ Wales ngã lăn ra trong đau đớn. Gael Clichy ngay lập tức bị sốc khi đến bên và nhìn xuống cái chân của người đàn em, Cesc Fabregas ôm đầu và hoảng hốt, Sol Campbell lắc đầu trong kinh sợ còn Thomas Vermaelen ngồi gục đầu xuống và cầu nguyện với sự nghẹn ngào...

Aaron Ramsey dính chấn thương nặng sau pha va chạm với Ryan Shawcross
Ngay cả Shawcross, sau khi bị đuổi khỏi sân, cũng phải nhờ một trợ lý dìu ra ngoài đường pitch. Cao tới 1m91, cùng thân hình lực lưỡng và trước đó cũng từng được đặt biệt danh là gã đồ tể với cú tắc bóng khiến một cựu cầu thủ Arsenal, Francis Jeffers, tổn thương dây chằng đầu gối, song Shawcross vẫn ôm mặt khóc nức nở, chân bước lịu khuỵu. Chỉ chừng đó thôi chúng ta đã hiểu rằng điều tồi tệ nhất đã xảy đến với cái chân phải của Ramsey.

Quả thực thì Ramsey đã bị gãy lìa cả xương chày lẫn xương mác, khiến người ta lo ngại anh sẽ giống Abou Diaby hay Eduardo da Silva, những cầu thủ đã không bao giờ có thể gượng dậy để trở thành chính mình sau những cơn ác mộng sân cỏ tương tự như thế. Mà cũng không riêng gì Diaby hay Eduardo, bất cứ cầu thủ nào bị gãy chân cũng khó có thể tìm lại được phong độ đỉnh cao, hay phát triển đúng với tiềm năng cực đại của mình.
Dẫu vậy, đó cũng là lúc lòng trung thành lên tiếng, nhưng xuất phát từ phía Arsenal dành cho tiền vệ người xứ Wales. Hơn 3 tháng sau cái ngày khủng khiếp ấy, khi Rambo vẫn đang trong quá trình hồi phục, Pháo thủ đã đề nghị anh ký một bản hợp đồng dài hạn mới, một sự khẳng định của lòng tin và đúng như lời hứa mà Arsene Wenger đã nói ra ngày nào với Aaron Ramsey. Ròng rã 9 tháng trời khổ luyện, cuối cùng Rambo cũng đã có thể trở lại. Anh được gửi đến Nottingham và Cardiff vài tháng để làm quen với các trận đấu trước khi được gọi trở về London dù cho đội bóng xứ Wales đã rất khao khát muốn kéo dài hợp đồng cho mượn. Có thể nói rằng “giáo sư” Arsene Wenger luôn gửi gắm niềm tin rất lớn vào cậu học trò cưng này.

Arsenal đã bao dung bày tỏ sự trung thành với Ramsey và giờ là lúc mà anh đáp lại ân sủng ấy. Lòng trung thành của anh được thể hiện qua nỗ lực để được ra sân thi đấu vào mỗi tuần. Ý chí chiến đấu quật cường và khả năng vượt qua khó khăn cùng cực đã giúp cho anh ngày càng trưởng thành và tiến bộ. Tầm ảnh hưởng của Ramsey với Arsenal có phần suy giảm khi Pháo thủ hướng tới những mục tiêu lớn hơn bằng việc chiêu mộ những ngôi sao hàng đầu thế giới. Cảm tưởng như cơ hội đá chính của Rambo đã tiêu tan khi Santi Cazorla đã chơi quá xuất sắc bên cạnh Francis Coquelin, nhưng anh vẫn tìm được một vị trí đá chính bên hành lang cánh phải bằng sự gắng sức để thích nghi. Để rồi giờ đây anh lại phải gồng gánh tuyến giữa của Pháo thủ khi những trụ cột khác vắng mặt.
Chẳng phải hoàn toàn ngẫu nhiên mà mọi người lại gán cho tiền vệ Ramsey cái biệt danh Rambo. Ừ thì tất nhiên tên của hai nhân vật này đều bắt đầu bằng “Ram”, song cái cách anh vượt qua chấn thương kinh hoàng, cũng như lối chơi đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần thông minh đã chứng minh cái biệt danh ấy phù hợp với anh đến nhường nào. Ramsey được bình chọn là một trong hai tiền vệ trung tâm hay nhất mùa 2013/14, thậm chí anh còn được Steven Gerrard coi là tiền vệ tấn công số 1 Premier League, song anh cũng có thể đá phòng ngự hay dạt cánh, chuyền bóng và tắc bóng ấn tượng, đan xen vào lối chơi đa dạng và sáng tạo. Chúng ta có thể gói gọn phong cách của Ramsey trong hai từ toàn năng, mà đôi khi những mỹ từ cũng chẳng diễn tả tốt hơn.

Aaron Ramsey nhận giải cầu thủ xuất sắc nhất tháng 9 Premier League 2013/14
Người viết bài này đã phải mất 3 năm 7 tháng mới có dũng khí để xem lần thứ hai những khuôn hình của tình huống dẫn đến chấn thương của Ramsey, sau khi chứng kiến cầu thủ này ẵm trên tay danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất tháng 9 của Premier League 2013/14 với một nụ cười mãn nguyện và khuôn mặt sáng ngời. Rambo chẳng bao giờ nói anh sẽ gắn bó với Arsenal mãi mãi, thậm chí anh còn không nói về tương lai của mình. Tất cả những điều anh làm là nỗ lực cống hiến trong thầm lặng. Giờ thì đoạn clip ấy đã không có là một hình ảnh kinh dị, mà là một nguồn động lực to lớn. Cho dù Pháo thủ vẫn dính cái dớp Britannia, nhưng với riêng Ramsey, đó có lẽ là một bước ngoặt lớn. What doesn’t kill you makes you stronger…
Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy chán nản với ngày làm việc, học tập bận rộn trước mắt, hãy tìm một tách café để nhâm nhi, mở youtube xem lại clip dẫn tới chấn thương mà Rambo đã phải nhận, bật song song bản nhạc The Fighter. Sẽ vẫn còn đó sự nghẹn ngào pha chút rùng rợn nhưng không thể sánh được với niềm tự hào và cảm phục với chiến binh Ramsey cũng như với cái cách anh đứng lên để trở thành ngôi sao lớn từ cái cổ chân gãy lìa.
Hàn Phi (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.