Tản mạn về Serie A, bóng đá Ý và những điều tôi yêu

Tác giả Góc Khán Đài - Thứ Ba 23/06/2020 14:34(GMT+7)

Khi yêu Milan, Serie A và bóng đá Ý đã trở thành một thứ gì đó tự nhiên như hơi thở, đâu phải nói bỏ là bỏ được đâu. Milan đi xuống, tôi có buồn. Italia không được tham dự World Cup, tôi có thất vọng, nhưng như Del Piero từng nói, một quý ông thực thụ không bao giờ bỏ rơi phu nhân của mình.

Ngày còn bé, tôi là một thằng nhóc cực kỳ nghịch ngợm và ham đá bóng. Chiều nào cũng vậy, tôi cùng đám nhóc trong xóm, 1 quả bóng nhựa, một khoảnh đất trống ít người và xe qua lại, mỗi khung thành là 2 chiếc dép, chúng tôi “quần thảo” cả buổi đến khi trời tối, mệt lả và đôi khi là trầy trụa tay chân. Dù biết sau mỗi buổi đá bóng như vậy, có thể là mẹ trách mắng, thậm chí là roi vọt nhưng tôi mặc.

Trong tâm trí một thằng nhóc khi ấy, vài ba roi đâu có thấm tháp gì so với những buổi chiều được cùng đám bạn cùng trang lứa chơi bóng vô lo. Tôi nhớ đó là năm 1996, khi mẹ tôi thấy roi vọt không ăn thua, mẹ tôi có nói nếu ít đi đá bóng hơn và học tập tốt, mẹ sẽ có quà. Kết quả là cuối năm học, tôi được mẹ mua cho một chiếc áo bóng đá của ĐTQG Việt Nam và một quả bóng da. Hôm đó, tôi vui đến mức mặc áo và ôm quả bóng đi ngủ với nụ cười tươi hết cỡ.

“Tôi yêu bóng đá khi tôi còn đang bé thơ. Tôi mơ trong giấc mơ những khung thành tan vỡ...”


Những ca từ trong bài hát “Tôi yêu bóng đá” của nhạc sĩ Trần Tiến sau này tôi mới biết, nhưng tôi dường như tìm thấy mình trong đó.

Sau năm học là kỳ nghỉ hè, và với tôi, đó là mùa hè không thể nào quên, mùa hè của Euro 96, giải đấu lớn đầu tiên trong đời của tôi. Ngày ấy, khi các phương tiện đại chúng chưa phát triển, thông tin còn thiếu thốn, TV nhà có nhà không, thì việc được xem trực tiếp một giải đấu tầm cỡ như Euro với tôi không khác nào một đặc ân. Với tôi (và cả đám nhóc trong xóm), việc thức khuya để xem bóng đá là một việc rất khó khăn, vậy nên tôi xem khá bập bõm. Tôi còn nhớ như in, trận đầu tiên tôi xem trọn vẹn là trận ra quân của Italia ở Euro 1996, gặp Nga, trận đấu mà Casiraghi ghi 2 bàn giúp Italia giành chiến thắng chung cuộc 2-1. Trong mắt một thằng nhóc như tôi, Italia sau trận thắng ấy, lập tức trở thành đội bóng mạnh nhất Thế giới, và tôi có cảm tình với màu áo Thiên thanh từ đó.

Lớn hơn một chút, tôi nhận thức rõ ràng được việc ngoài ĐTQG còn có các câu lạc bộ và việc được xem câu lạc bộ thi đấu là thường xuyên hơn ĐTQG rất nhiều. Tôi bắt đầu “lựa chọn” câu lạc bộ yêu thích của mình cho đến một ngày, tôi đọc được một mẩu tin với dòng title đại loại: “AC Milan chính thức có Bierhoff”. Ồ, Bierhoff, người ghi 2 bàn giúp Đức ngược dòng trước Czech để giành ngôi vô địch Châu Âu. Vậy thì mình sẽ thích AC Milan, quyết định vậy đi. Đó là năm 1998.

Khi đó, qua báo đài, tôi mới biết Serie A đang ở thời cực thịnh, là “World Cup thu nhỏ”. Một Serie A không thể nào quên trong tâm trí tôi. Đó là thời đại của “bảy chị em” hùng mạnh so kè với nhau từng chút một. Serie A của khói thuốc ở khu huấn luyện, pháo sáng và những là cờ rất lớn tung bay trên các khán đài. Một Serie A của những ông chủ chịu chơi và chịu chi, những đồng lire tuôn ra như tháo cống, những kỷ lục chuyển nhượng liên tục bị phá vỡ. Một Serie A căng thẳng và khó đoán đến tột cùng khi mà chỉ có 18 đội tham dự nhưng có đến 3 suất rưỡi xuống hạng. Một Serie A thống trị Thế giới. Khi đó, xem Serie A mỗi cuối tuần là một việc không thể từ bỏ, ở nơi đó có Zidane, Rui Costa, Veron... mớm bóng cho Ronaldo, Batistuta, Shevchenko... còn người ngăn chặn họ là Maldini, Nesta, Cannavaro, Thuram... Đó là cái thời mà sau này tôi gọi là “cao thủ như mây”.

Nhưng rồi các vấn đề bắt đầu nổ ra, những đồng lire cạn dần. Đầu tiên là Fiorentina của nhà Cecchi Gori làm ăn thua lỗ phải bán đi những ngôi sao sáng nhất của mình. Toldo, Rui Costa và cả Batistuta lần lượt phải ra đi. Với lực lượng bị sứt mẻ nghiêm trọng, việc Fiorentina phải xuống hạng cuối mùa 2001/2002 là điều không khó hiểu. Cùng năm đó, vị chủ tịch Cragnotti của Lazio bị tống vào tù sau hàng loạt những bê bối tài chính, hậu quả của việc mua sắm vô tội vạ (Lazio từng đưa Vieri về với cái giá 50 triệu USD, tương đương 90 tỉ lire, cái giá bị nhiều tờ báo gọi là “xúc phạm người nghèo”), để lại một đống tro tàn. Hai năm sau là Parma lừng lẫy thuở nào trở thành dĩ vãng, đế chế bảy chị em chính thức vụn vỡ.

Trong cái thời kỳ cực thịnh của Serie A, có không ít những hình ảnh, những sự kiện sau này đã trở thành biểu tượng của một giai đoạn lịch sử. Đó là hình ảnh Batistuta vung chân ghi bàn vào lưới Fiorentina, sau đó là đôi mắt nhắm nghiền, những giọt nước mắt rơi xuống, một khảnh khắc quá giàu cảm xúc. Đó là hàng ngàn, hàng vạn khán giả tràn vào sân Olimpico, lột sạch quần áo của các cầu thủ, mặt sân Olimpico thì bị bới tung lên vì ai cũng muốn mang một chút gì đó của khoảnh khắc lịch sử ấy về nhà, Totti với độc một chiếc quần lót, đứng cười tươi như một pho tượng tạc, đó là khoảnh khắc AS Roma sắp nâng cao Scudetto. Đó là trận thuỷ chiến kinh điển giữa Perugia và Juventus trên sân Renato Curi.

Giờ nghỉ giữa hiệp, một cơn mưa tầm tã đổ xuống Renato Curi và giờ nghỉ giải lao giữa 2 hiệp lên tới gần 2 tiếng đồng hồ (tôi nhớ đài Hà Nội đã phải chiếu phim hay ca nhạc gì đó trong khoảng thời gian này), còn trọng tài Collina thì cầm ô đi dò từng vũng nước. Còn rất nhiều, rất nhiều thứ đáng nhớ về Serie A thời đại ấy nữa, một Serie A điên rồ nhưng cũng vô cùng lãng mạn.

Mùa giải 2002/2003, mùa giải cuối cùng Serie A thể hiện sức mạnh tuyệt đối của mình khi có đến 3/4 đại diện có mặt ở vòng bán kết Champions League, sau đó là trận chung kết toàn Ý và AC Milan vô địch. Sau mùa bóng này, cách làm bóng đá của người Ý dần trở nên cũ kỹ, cùng với tốc độ phát triển chóng mặt của EPL và La Liga, Serie A dần bị tụt lùi.

Hè năm 2006, vụ “đại án” Calciopoli nổ ra, cột mốc đánh dấu cho sự tháo chạy hàng loạt của các ngôi sao khỏi đất nước hình chiếc ủng. Juventus bị tước 2 Scudetto và giáng xuống Serie B, trừ 9 điểm. Nếu không có Cup vàng trên đất Đức để xoa dịu dư luận, không biết Juventus còn bị giáng xuống hạng đấu nào nữa (hoặc cũng có thể vẫn là Serie B nhưng khởi đầu với điểm số ...âm 30 như án phạt dự kiến). Milan, Fiorentina được giữ lại Serie A nhưng khởi đầu mùa giải với số điểm âm. Có thể nói Calciopoli là dấu chấm hết cho thời kỳ hoàng kim của bóng đá Ý. Juventus trở lại Serie A nhưng mất vài mùa giải mới trở lại vị thế một ông kẹ như trước, AC Milan từ sau chức vô địch Châu Âu năm 2007, phải sống trong cảnh “phú quý giật lùi” và chưa biết đến bao giờ mới tìm lại được chính mình. Inter Milan sau giai đoạn thống trị Serie A và Châu Âu là một thời kỳ vô cùng hỗn loạn. Bóng đá Ý chính thức mất đi tiếng nói trên đấu trường châu lục.

Cách đây chừng 5 năm, có một người bạn từng hỏi tôi: “Sao AC Milan nát bét như thế mà vẫn có fan trung thành như anh nhỉ?” Khi yêu Milan, Serie A và bóng đá Ý đã trở thành một thứ gì đó tự nhiên như hơi thở, đâu phải nói bỏ là bỏ được đâu. Milan đi xuống, tôi có buồn. Italia không được tham dự World Cup, tôi có thất vọng, nhưng như Del Piero từng nói, một quý ông thực thụ không bao giờ bỏ rơi phu nhân của mình.

Cái bánh bao ngày xưa luôn to hơn bánh bao bây giờ
Lỗ Tấn

Đúng vậy, hoài niệm luôn là một thứ gì đấy đẹp đẽ, đáng nhớ hơn những gì đang diễn ra. Mỗi khi nhớ về Serie A, về AC Milan thuở trước, tôi thường nghĩ: Bao giờ cho đến ngày xưa...

Lê Hoàng Huy

Xem thêm:
Del Piero – Quý Ông không bao giờ rời bỏ Lão Bà
Có một huyền thoại của Calcio day dứt với ước mơ đoạt Scudetto cùng Fiorentina. Đã có thời điểm Fio tham vọng vô địch nước Ý vào năm 1994, nhưng có một huyền...
VIDEO: Khoảnh khắc Cristiano Ronaldo đối đầu với dàn hảo thủ của AC Milan
Trước khi trở thành tên tuổi sáng giá nhất Châu Âu, Cristiano Ronaldo trong màu áo Manchester United đã từng đối mặt với những Gattuso, Maldini, Stam và Cafu,...
VIDEO: AC Milan phục hận Istanbul - Tuyệt tác của Carlo Ancelotti
Đây có lẽ là câu chuyện hoàn hảo nhất của AC Milan, vì nó chính là đỉnh cao của triều đại Ancelotti. Ngày này năm 2007, sau 90 phút tại Athens, đội bóng của...
AC Milan thời cực thịnh: Sự xuất hiện của nhà truyền giáo Arrigo Sacchi
Sacchi đã rất nhanh chóng phô diễn sự liều lĩnh và tinh tế của ông tại một nước Ý tôn sùng bóng đá phòng ngự với một 4-4-2 mang tính cách mạng và các chiến...

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Chiến thắng tại El Clasico: Bản tóm gọn hoàn hảo về Barcelona mùa này

Trong bối cảnh các giải VĐQG thường xuyên nằm dưới sự thống trị của một nhóm nhỏ các siêu CLB quen thuộc, đôi khi rất khó để phân biệt sự khác nhau giữa các nhà vô địch. Tuy nhiên, chức vô địch La Liga 2024/25 của Barcelona, dù chưa chính thức về mặt toán học, sẽ mãi khắc sâu trong ký ức của những người đã dõi theo nó.

Barca "sống mà không cần đồng hồ"

Tôi có một người bạn không đeo đồng hồ. Có một thời gian, anh ấy thường nhét vào túi quần một chiếc điện thoại cũ, nhỏ với màn hình đen trắng và dùng sim trả trước không Internet. Giống như loại mà dân buôn “mai thúy” hay dùng để cuộc gọi không bị lần ra, hoặc cũng giống loại mà nhà phê bình phim Carlos Boyero hay dùng. Anh ấy thường chậm hơn mọi xu hướng, nhưng luôn là người mở đầu cho làn sóng tiếp theo.

Barcelona: Khi phía trước vẫn là bầu trời

Thất bại cay đắng trước Inter Milan tại bán kết Champions League mùa này sẽ là “sợi dây kinh nghiệm” quý giá đối với tập thể trẻ trung mà HLV Hansi Flick đang gây dựng tại sân Nou Camp. Sau tất cả những gì đã thể hiện, các cules hoàn toàn có quyền mơ mộng về một tương lai xán lạn hơn nữa dành cho đội bóng xứ Catalonia.

Đằng sau sự gục ngã của Arsenal ở mùa giải 2024/25

Đến hẹn lại lên, Arsenal luôn khởi đầu mùa giải với sự hứng khởi cùng ước mơ lớn lao về những danh hiệu cao quý. Thế nhưng, khi mùa giải sắp hạ màn, Pháo thủ thành London luôn khiến người hâm mộ của họ phải thất vọng, dù bất cứ lý do gì đi chăng nữa.

Inter Milan: Chạy theo giấc mơ từ Istanbul tới Munich

Thêm một lần nữa, tài năng của Simeone Inzaghi lại đưa Inter Milan lọt vào đến trận chung kết Champions League. Bỏ lại sau lưng tất cả những nỗi buồn trong đêm Istanbul cách đây hai năm, đã đến lúc đội bóng chủ sân Giuseppe Meazza viết tiếp câu chuyện cổ tích của mình.

Chelsea và bài toán hóc búa mang tên kinh nghiệm

Enzo Maresca, một HLV chưa có nhiều kinh nghiệm đang dẫn dắt một tập thể trẻ trung được gây dựng bởi một ban lãnh đạo cũng mới mẻ không kém. Trớ trêu thay, kinh nghiệm chính là thứ ông đang nhắc đến nhiều nhất thời điểm này.

Arsenal tái đấu PSG: Còn bao nhiêu phần trăm cơ hội vẫn phải cố!

Arsenal vẫn luôn biết cách đưa người hâm mộ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Khi không được giới chuyên môn đặt quá nhiều kỳ vọng, đoàn quân Mikel Arteta lại xuất sắc đánh bại nhà đương kim vô địch Real Madrid trong cả hai lượt trận để hùng dũng tiến vào vòng bán kết Champions League với tổng tỉ số 5-1.