Những cơn ác mộng, "chu kỳ buông" đã chấm dứt - Premier league chào đón tân vương Arsenal

Tác giả Đức Thịnh - Thứ Tư 20/05/2026 20:16(GMT+7)

Là hơn hai thập kỷ với vô vàn những lần thất trận. Là hơn hai thập kỷ với những nỗi đau đã đi qua. Là cả thanh xuân của rất nhiều người từng chênh vênh với thứ cảm xúc phức tạp mà Arsenal đem lại. Nhưng đến ngày hôm nay, những ấm ức trong quá khứ sẽ được các Gooners trút bỏ hết. Chu kỳ buông kết thúc rồi! Giờ đây cả Premier League sẽ ngả mũ để chào đón tân vương mang tên Arsenal!

Trong cuộc sống, có những nỗi đau hằn sâu đến mức ta cảm tưởng như nó sẽ kéo dài mãi mãi. Chúng thường bắt nguồn từ sự mất mát quá lớn, sự phản bội, hay những vết thương tâm lý chưa bao giờ được chữa lành. Với những người hâm mộ Arsenal, họ đã sống trong hai thập kỷ với mớ cảm xúc hỗn độn. Từ hi vọng đến thất vọng, rồi mọi thứ lặp lại như một vòng luẩn quẩn không hồi kết. Thứ còn đọng lại duy nhất là nỗi buồn của những kẻ thua cuộc, những người chưa từng được chạm tay vào vinh quang, chưa từng cảm nhận được niềm vui khi chứng kiến đội bóng con cưng ăn mừng chức vô địch Premier League.

Sau tất cả, cuối cùng Arsenal cũng đã vô địch Premier League.

Bi kịch không tự sinh ra. Mọi sự đổ vỡ, tổn thương hay bế tắc đều là chuỗi kết quả của những nguyên nhân sâu xa.

Ngày 13/04/2008, Arsenal nhận thất bại cay đắng trước Manchester United tại Old Trafford, qua đó chính thức bị đối thủ cướp mất vị trí dẫn đầu trên BXH Prremier League 2007/2008, bất chấp trước đó đoàn quân của Arsene Wenger từng có lúc hơn Quỷ đỏ tới 5 điểm. Từ chỗ sáng cửa vô địch, Arsenal đã hụt hơi trong giai đoạn nước rút, chỉ cán đích ở vị trí thứ 3 chung cuộc với khoảng cách 4 điểm ít hơn nhà vô địch Man Utd.

Ngày 15/08/2011, đội trưởng Cesc Fabregas chính thức nói lời chia tay với Arsenal để hồi hương theo tiếng gọi của đội bóng cũ Barcelona. Đó là hệ lụy khi niềm tin và động lực thi đấu đã cạn kiệt sau những chuỗi ngày bị tổn thương tinh thần. Không ai phủ nhận tình yêu của Fabregas dành cho Arsenal, thế nhưng trong bóng đá “chỉ yêu thôi” chưa bao giờ là đủ. Để rồi tiếp tục những ngày sau đó, lần lượt các ngôi sao khác cũng rời bỏ Arsenal. Từ Samir Nasri cho đến Robin van Persie, tất cả đều lựa chọn rời đi để tìm kiếm vinh quang cho sự nghiệp, thứ mà Arsenal không đủ khả năng cho họ. Wenger từng tin tình yêu bóng đá sẽ kết nối các Pháo thủ trẻ lại với nhau, tạo nên một kỷ nguyên thành công mới cho Arsenal hậu thế hệ "The Invincibles". Tuy vậy, ông thật ngây thơ khi nghĩ rằng bất cứ ai cũng có thể yêu Arsenal vô điều kiện như ông. Ở thời đại mà đồng tiền chi phối tất cả, suy nghĩ của Giáo sư nhanh chóng bị hiện thực tàn khốc vùi lấp.

Ngày 28/08/2011, Arsenal nếm trải thất bại nhục nhã bậc nhất trong lịch sử CLB với trận thua 2-8 trên SVĐ Old Trafford. Đó là hệ lụy của việc “chảy máu tài năng” khi các trụ cột lần lượt ra đi. Carl Jenkinson, Armand Traore và Francis Coquelin, những người đang ở độ tuổi thi đấu cho đội U23, được lựa chọn làm “vật tế thần” trong một ngày “thị uy sức mạnh” của Man Utd. Trên băng ghế dự bị, thay vì Gael Clichy, Nasri hay Fabregas, thì đó lại là Ignasi Miquel, Henri Lansbury, Oguzhan Ozyakup và Gilles Sunu.

Đã đến lúc những ký ức kinh hoàng này chìm sâu vào quá khứ.

Ngày 28/04/2013, các cầu thủ Arsenal đứng dàn hàng ngang vỗ tay chào đón tân vương Man Utd. Van Persie –  đầu tàu trong chức vô địch năm đó – bước đi đầy kiêu hãnh trước vô số ánh mắt không thiện cảm đang hướng về mình. Nhưng tiền đạo người Hà Lan chẳng quan tâm. Chức vô địch Premier League 2012/2013 cùng lời phát biểu “xin lỗi đã về nhà quá muộn” là thứ đủ để minh chứng lựa chọn của cựu đội trưởng Arsenal là đúng đắn.

Van Persie từng sát muối vào trái tim những người yêu Arsenal khi trở về Emirates.

Ngày 22/03/2014, trận đấu đánh dấu cột mốc 1000 trận dẫn dắt Pháo thủ của Arsene Wenger, ông bị đối thủ không đội trời chung Jose Mourinho “hủy diệt” với thất bại 0-6 muối mặt tại Stamford Bridge. 

Ngày 02/05/2016, Leicester City của Claudio Ranieri chính thức đăng quang chức vô địch Premier League. Ngay cả một đội bóng phải chật vật để trụ hạng ở mùa giải trước còn có thể vô địch Premier League, vậy mà Arsenal thì không. Trong một mùa giải mà 2 đại diện thành Manchester, Chelsea và Liverpool đều gặp bất ổn, thật cay đắng khi Arsenal không thể tận dụng cơ hội vàng đến với họ.

Ngày 08/03/2017, Arsenal thảm bại trên sân nhà trước Bayern Munich tại lượt về vòng 1/16 Champions League với tỉ số 1-5, qua đó để thua chung cuộc với tổng tỉ số 2-10. Lần này, những góc quay bắt trọn khoảnh khắc Alexis Sanchez nở một nụ cười chua chát, như để thể hiện sự thất vọng đến cùng cực. Rõ ràng, ngôi sao người Chile đang thi đấu cho một đội bóng không có tham vọng, không có bản sắc và không có tương lai. Chỉ 10 tháng sau khoảnh khắc ấy, Sanchez chuyển sang khoác áo Man Utd. 

Ngày 06/05/2018, SVĐ Emirates ghi dấu cuộc chia tay định mệnh với Wenger sau 22 năm gắn bó. Kỷ nguyên của Giáo sư đã lặng lẽ kết thúc sau những năm tháng dài Arsenal lạc lối và dần mất đi bản lĩnh của một đội bóng lớn. Đội bóng cần một cơn gió mới để thay đổi, ngay cả khi chiến lược gia người Pháp không phải căn nguyên của toàn bộ vấn đề. Sau tất cả, đó là một cuộc chia tay có phần gượng ép khi Wenger chưa bao giờ thực sự muốn rời Arsenal, nhưng đành phải chấp nhận vì thời thế đã đổi thay.

Arsene Wenger từng lặng lẽ rời đi sau những năm tháng lạc lối cùng Arsenal.

Ngày 12/05/2019, Arsenal dưới triều đại Unai Emery giành thắng lợi 3-1 trước Burnley ở trận đấu hạ màn Premier League, nhưng không bất cứ CĐV nào có thể vui vẻ bởi một lần nữa họ lỡ hẹn với Champions League. Còn gì cay đắng hơn việc chứng kiến “tử địch” Tottenham cán đích trong Top 4 với khoảng cách chỉ 1 điểm nhiều hơn. Mùa giải thứ 3 liên tiếp Arsenal xếp sau Tottenham tại Premier League. Pháo thủ chỉ còn tự trách chính bản thân mình khi “ném đi” 11/12 điểm trong 4 vòng đấu trước đó. 

Ngày 30/05/2019, Arsenal thảm bại trước Chelsea ở trận chung kết Europa League, trong ngày mà “người cũ” Olivier Giroud sát muối vào trái tim các Gooners, còn Eden Hazard dạy cho Arsenal biết giá trị của một cầu thủ đẳng cấp thế giới là như thế nào. Không chỉ mất danh hiệu, khe cửa hẹp cuối cùng để Arsenal đến với Champions League cũng bị tước đoạt.

Ngày 27/10/2019, Granit Xhaka khi bị rút ra sân ở trận hòa 2-2 trước Crystal Palace đã chửi nhau tay đôi với người hâm mộ quá khích trên khán đài tại Emirates. Một khung cảnh hỗn loạn và xấu hổ đến nao lòng đối với CLB từng đứng trên đỉnh vinh quang của bóng đá Anh.

Ngày 29/11/2019, Unai Emery chính thức bị sa thải sau 7 trận chỉ toàn hòa và thua. Tại Premier League, Arsenal rơi xuống ví trí thứ 8 trên BXH, với 8 điểm ít hơn nhóm dự Champiosn League. Rốt cuộc đội bóng này còn có thể tệ hơn nữa sao?

Đó chỉ là một vài mảnh ký ức chắp vá về kỷ nguyên u tối của Arsenal, mà mỗi khi nhìn lại các Gooners không khỏi cảm thán. Hơn ai hết, những người yêu mến Arsenal đã phải trải qua quãng thời gian dài chịu tổn thương sâu sắc, trước khi họ tìm thấy ánh sáng nơi niềm tin mà Mikel Arteta đem lại.

Mikel Arteta rõ ràng không phải người được chọn để giải cứu Arsenal theo cách bùng nổ giống như những gì các “siêu anh hùng” từng làm trong thế giới của Marvel. Ông chỉ là một con người bình thường ôm giấc mộng lớn lao có thể thay đổi đội bóng cũ. Dù chưa từng giữ chức HLV trưởng, Arteta vẫn có niềm tin rằng bản thân sẽ đưa Arsenal trở lại thời kỳ hoàng kim trong quá khứ. Nhưng chặng đường ấy đâu có trải sẵn hoa đồng. Thậm chí, triều đại Arteta không ít lần đứng trước bờ vực sụp đổ, ngay cả trước khi người ta thấy được tín hiệu khởi sắc. 

Để có được ngày hôm nay, Mikel Arteta đã cùng với Arsenal trải qua nhiều vô vàn sóng gió

Ngày 28/08/2021, giới chủ nhà Kroenke đứng trước quyết định mang tính bước ngoặt lịch sử sau trận thua muối mặt 0-5 trước Man City. Trên SVĐ Etihad, các CĐV Arsenal thậm chí còn ăn mừng cuồng nhiệt sau bàn thua thứ 4, đồng thời hô vang khẩu hiệu yêu cầu sa thải Arteta. Trái ngược với sự hỗn loạn lúc ấy, Josh Kroenke đã đến tận trung tâm huấn luyện Sobha để động viên Arteta: “Những người duy nhất anh có thể tin tưởng lúc này chính là người đang ở trong phòng cùng anh. Tin tôi đi, tôi luôn đặt niềm tin vào anh”. Và phần còn lại chính là lịch sử.

Đêm qua chắc chắn là khoảnh khắc vui nhất suốt hai thập kỷ đã qua của đối với những ai yêu mến Arsenal. Họ đã chờ quá lâu với thứ cảm xúc bị dồn nén. Để rồi mọi thứ vỡ tung sau khi trọng tài Anthony Taylor nổi hồi còi kết thúc trận đấu giữa Bournemouth – Man City. Bàn gỡ hòa của Erling Haaland ở quãng thời gian bù giờ là không đủ để The Citizens nghĩ về một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục. Tại London Colney, hàng trăm ánh mắt đã tập trung vào màn hình lớn để chờ đợi giây phút định mệnh ấy, ngoại trừ một người. Đó chính là Arteta!

Các cầu thủ Arsenal tập trung ở Sobha để chứng kiến giây phút đăng quang của Arsenal.

Trong giây phút lịch sử, thuyền trưởng của Arteta đang tận hưởng niềm vui chiến thắng bên cạnh gia đình bé nhỏ của mình. Có thể ông đã khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt ngập tràn hạnh phúc. Đã 6 năm từ khoảnh khắc Arteta ra mắt ở cuộc họp báo chào mừng tân HLV trưởng mới của Arsenal. Giờ đây vẫn là con người đó, vẫn tình yêu đó, với mái tóc đã bắt đầu điểm bạc, lần đầu tiên được nếm trải vinh quang của chiến thắng. Thay vì hòa mình vào đám đông huyên náo, ông chọn ăn mừng theo cách trầm lắng nhất.

Các cầu thủ Arsenal có thể chưa được gặp người thầy của mình, nhưng lời hứa của ông với BLĐ đội bóng, với các cầu thủ và người hâm mộ đã thực hiện được. Những ác mộng trong quá khứ đã kết thúc rồi! Chu kỳ buông cũng kết thúc rồi! Hôm nay là ngày mà bóng đá Anh chào đón nhà vô địch mới.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Những cơn ác mộng, "chu kỳ buông" đã chấm dứt - Premier league chào đón tân vương Arsenal

Là hơn hai thập kỷ với vô vàn những lần thất trận. Là hơn hai thập kỷ với những nỗi đau đã đi qua. Là cả thanh xuân của rất nhiều người từng chênh vênh với thứ cảm xúc phức tạp mà Arsenal đem lại. Nhưng đến ngày hôm nay, những ấm ức trong quá khứ sẽ được các Gooners trút bỏ hết. Chu kỳ buông kết thúc rồi! Giờ đây cả Premier League sẽ ngả mũ để chào đón tân vương mang tên Arsenal!

Chức vô địch kỳ lạ của Arsenal

Mùa giải Ngoại hạng Anh 2025/26 đã chính thức khép lại với chức vô địch thuộc về Arsenal. Tuy nhiên, cách mà thầy trò HLV Mikel Arteta lên ngôi lại mang đến nhiều cảm xúc trái chiều, xen lẫn những tranh cãi và cả những sự kỳ lạ.

Man City vẫn là thế lực đáng sợ của bóng đá Anh ngay cả khi không vô địch Premier league mùa này

Manchester City vừa có được chiến thắng quan trọng ở cuộc tiếp đón Crystal Palace tại Premier League. Trái với những dự đoán trước đó, đội khách đã không thể tạo ra bất ngờ trước sức mạnh áp đảo của The Citizens, ngay cả khi HLV Pep Guardiola sử dụng đội hình với phần đông là các nhân tố dự bị. 

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.