Đã có thời điểm trận khai màn mùa giải 25/26 tại Old Trafford giữa Manchester United và Arsenal hứa hẹn sẽ cho thấy một khởi đầu hoàn toàn mới. Trời nắng đẹp, nhiệt độ dễ chịu khoảng 25 độ C. Trên sân là những bộ trang phục mới, trên khán đài là những lá cờ mới. Ngoài ra, sự chú ý cũng đổ dồn vào những tân binh. Còn với người hâm mộ Man United, niềm tin đơn giản chỉ là: Mùa này chắc chắn không thể tệ như mùa trước.
Thế nhưng, bóng đá không phải trò chơi xóa bỏ ký ức. Những vấn đề cũ vẫn bám rễ, ăn sâu từ quá khứ và trận đấu này là một minh chứng. Arsenal vẫn là tập thể lợi hại bậc nhất ở các tình huống cố định, còn Man United thì cực kỳ mong manh trước những quả phạt góc hướng vào khung thành (inswing).Tháng 12 năm ngoái, Arsenal từng hạ Man United 2-0 ở Emirates cũng nhờ hai tình huống phạt góc như thế. Khi đó, Onana là người bắt chính, nhưng Arsenal đã nhanh chóng nhận ra điểm yếu chí mạng, đó là việc Man United không biết cách che chắn cho thủ môn trước những quả phạt góc vòng cung đi thẳng vào khung thành.
Hai tuần sau, ở Carabao Cup, Tottenham chạm trán Man United. Lần này, Altay Bayindir mới là người đứng trong khung gỗ và phải chịu cảnh ê chề khi bị Son Heung-min sút phạt góc thành bàn.
M.U không thể ưa nổi những quả inswing, còn Bayindir lại càng “dị ứng” với chúng. Trong khi đó, Declan Rice lại là chuyên gia với những tình huống đá phạt kiểu này. Vì vậy, tình huống dẫn tới bàn thắng ở phút 13 là điều tất yếu. Trước đó, M.U có vài pha lên bóng trông khá hứa hẹn, còn Arsenal phạm đến 4 lỗi trong khoảng thời gian đó.
![]() |
Thế rồi Arsenal được hưởng phạt góc bên cánh trái. Rice treo bóng cuộn vào khung thành. Bayindir lóng ngóng vung tay, thậm chí suýt nữa… tự đốt lưới nhà nếu Riccardo Calafiori không kịp lao vào đánh đầu trên vạch vôi để ghi tên mình lên bảng tỉ số.
Man United có thể viện cớ rằng William Saliba đã va chạm với Mason Mount đúng lúc bóng bay tới. Rằng theo quy định mới nhằm siết chặt hành vi kéo người trong vòng cấm, tình huống ấy đáng bị thổi phạt. Nhưng thực tế là cũng trong pha bóng ấy, có tới nửa tá các pha va chạm xuất hiện trong vòng cấm. Trọng tài có thổi theo hướng nào thì cũng dễ bị coi là cảm tính.
Cốt lõi vẫn nằm ở vị trí thủ môn. Nếu Bayindir có một pha xử lý quyết đoán hơn, đã chẳng có bàn thua nào cả. Tình huống David Raya tung người đấm bóng dứt khoát để cản phá quả treo vào của Bruno Fernandes đầu hiệp 2 (thậm chí anh còn hất Matthijs de Ligt ra xa) là ví dụ rõ nhất cho những gì một thủ môn cần làm.
Tất nhiên, việc xây dựng đội bóng từ “nền móng” không đồng nghĩa với việc phải đầu tư nhiều tiền cho hàng thủ. Trong bối cảnh môn thể thao này ngày càng bị chi phối bởi khía cạnh giải trí, việc ưu tiên đổ tiền cho các ngôi sao ghi bàn hay kiến tạo, những người dễ xuất hiện trong highlights đẹp mắt sẽ có ý nghĩa hơn mặt thương mại. Nhưng ngược lại, sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu bạn tiêu tốn 200 triệu bảng cho hàng công, rồi lại thủng lưới bởi những bàn thua như thế. Nhất là khi chính đội bóng của bạn còn chẳng ghi nổi bàn nào.
![]() |
Cả Bryan Mbeumo lẫn Matheus Cunha đều đã để lại những tín hiệu tích cực. Nhưng cái tên tạo ra khác biệt lớn nhất cho Man United như những lần trước lại là Amad Diallo. Vào sân ở đầu hiệp 2 và được bố trí đá wing-back phải, Diallo lập tức mang đến nguồn sinh khí mới. Thậm chí, Man United có thể tin rằng mình đã không gặp may: Patrick Dorgu sút dội cột, còn Raya phải thực hiện tới 7 pha cứu thua, con số nhiều nhất vòng mở màn.
Man United mùa trước hòa Arsenal tại Old Trafford, nên sẽ hợp lý nếu cho rằng họ đã không làm tốt so với một năm trước. Nhưng sự thật ấy chỉ đúng một phần. Quan trọng hơn, Amorim hiện chỉ có tỷ lệ thắng 37,2%, thấp nhất trong số các HLV Man United trong nửa thế kỷ qua. Nếu tuần tới họ không thể thắng Fulham, con số này sẽ còn tụt xuống dưới cả Frank O’Farrell và Wilf McGuinness, đồng nghĩa với việc Amorim sẽ trở thành HLV có tỷ lệ thắng kém nhất kể từ thời Herbert Bamlett, người bị sa thải tận năm 1931.
Đúng là vẫn có những lý do để bao biện: Sai lầm của thủ môn, tân binh cần thời gian hòa nhập cũng như vài cơ hội hỏng ăn đáng tiếc. Nhưng niềm tin vào Amorim sẽ suy yếu sau nhiều kết quả tệ hại. Trong tình cảnh sa sút, tâm lý bi quan là điều dễ hiểu: Nếu không thắng tại Craven Cottage, trận sân nhà sau đó gặp tân binh Burnley sẽ trở thành cơn ác mộng: Không chỉ là “nên” thắng, mà là bắt buộc phải thắng.
Mùa giải mới không thể tách rời mùa trước. Những bản hợp đồng bom tấn, khởi đầu mới hay niềm tin tươi mới cũng không thể xóa nhòa những bóng ma u ám từ quá khứ. Kết quả tệ hại không chỉ là vấn đề ở hiện tại, mà còn kéo bóng đen phủ lên cả những trận đấu phía trước. Suy cho cùng, quá khứ và hiện tại có lẽ vẫn sẽ luôn hiện diện trong tương lai.
Theo The Guardian

Đúng với dự đoán ban đầu, ngay cả khi phải hành quân đến “hiểm địa” Old Trafford để chạm trán đội chủ nhà Manchester United, Arsenal vẫn là đội bóng ca khúc khải hoàn với một chiến thắng. Tuy vậy, cái cách đoàn quân của Mikel Arteta phải chật vật để có được 3 điểm lại nằm ngoài dự tính của rất nhiều người.