22 năm là chiều dài của một thế hệ. Là quãng thời gian đủ để một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, trưởng thành, đi làm, yêu, mất mát, thay đổi, rồi một ngày ngoảnh lại thấy mình vẫn còn đang chờ cùng một đội bóng.
Arsenal đã chờ như thế. Chờ trong hy vọng. Chờ trong lo âu. Chờ trong những mùa giải mà họ tưởng mình đã rất gần, rồi lại thấy mọi thứ tuột khỏi tay. Chờ trong những cuộc tranh luận bất tận, trong nỗi ám ảnh về các kịch bản, trong cảm giác vừa muốn tin, vừa sợ chính niềm tin ấy phản bội mình.
Ngày 25 tháng 4 năm 2004, khi Thierry Henry xoay chiếc áo trên đầu ở White Hart Lane và các cổ động viên Arsenal hát vang “Champions”, có lẽ không ai nghĩ rằng cảm giác ấy sẽ biến mất lâu đến vậy. Không ai nghĩ rằng từ khoảnh khắc vinh quang ấy, họ sẽ phải đi qua hơn 8.000 ngày để một lần nữa được gọi tên mình trên đỉnh bóng đá Anh.
Và rồi, vào tối 19 tháng 5 năm 2026, tiếng còi mãn cuộc ở Bournemouth vang lên. Một trận hòa của Bournemouth trước Man City đã trao cho Arsenal điều họ đợi suốt hơn hai thập kỷ. Bên ngoài Emirates, bữa tiệc tự phát nổ tung. Người ta chạy ra đường, hò hét, ôm nhau, khóc, cười, bấm còi xe, mở champagne. Có người đi xe đạp, có người bế con nhỏ, có người dắt chó.
Nhưng đằng sau niềm vui ấy là rất nhiều lớp cảm xúc. Bởi 22 năm không chỉ làm người ta già đi. Nó còn làm người ta biết sợ. Sợ hy vọng quá sớm. Sợ tin quá nhiều. Sợ một cú trượt chân cuối mùa. Sợ Man City lại lao ra từ bóng tối như một kịch bản quen thuộc của những năm gần đây.
Có lẽ vì thế mà mùa giải này, nhiều cổ động viên Arsenal thấy khó tận hưởng ngay cả khi đội bóng đứng đầu trong thời gian dài. Khi một giấc mơ bị trì hoãn quá lâu, niềm vui cũng mang theo sức nặng. Người Arsenal sống trong từng trận đấu, không chỉ chờ một chiến thắng. Họ chờ sự giải thoát suốt bao năm qua.
Đội hình Arsenal hôm nay cũng mang trong mình sự nối tiếp đặc biệt. Khi Arsenal vô địch năm 2004, Max Dowman, Myles Lewis-Skelly hay Cristhian Mosquera còn chưa ra đời. Bukayo Saka, Gabriel Martinelli và Jurrien Timber vẫn là những đứa trẻ trong tã. Declan Rice và Martin Odegaard mới bắt đầu học chữ. Mikel Arteta khi ấy chỉ là một tiền vệ 22 tuổi, đang đi qua Pháp và Scotland để tích lũy bóng đá, ngôn ngữ và tư duy.
22 năm sau, chính Arteta là người dẫn Arsenal trở lại đỉnh cao bằng một công trình dài, nhiều nghi ngờ, nhiều lần va đập, nhiều thời điểm tưởng như sẽ sụp xuống.
Sau ba mùa liên tiếp hụt bước, Arsenal hiểu rằng nhà vô địch ngoài chuyên môn họ còn phải sống sót qua nỗi sợ. Là đi qua những ngày mà ngay cả người trong cuộc cũng không thể tô hồng thực tế. Sau thất bại trước Bournemouth hồi tháng trước, Arteta từng nói rằng Arsenal phải chịu đau, rằng đó là một cảm giác tồi tệ nhưng ngày mai sẽ là một ngày khác.
Cuối cùng, ngày mai ấy đã đến.
Arsenal đã giành lại cảm giác thuộc về đỉnh cao. Họ giành lại niềm tin cho những người đã đi qua thất vọng, giận dữ, tuyệt vọng, lạc quan và cả sự thờ ơ. Họ giành lại một phần ký ức đã bị treo lơ lửng từ ngày Henry xoay áo ở White Hart Lane.
Hai mươi hai năm là một hành trình quá dài với một đội bóng lớn. Nhưng có lẽ cũng chính vì quá dài, khoảnh khắc này mới mang nhiều tầng nghĩa đến vậy.
Arsenal đã chờ. Và lần này, sự chờ đợi không còn là vô vọng.
Cựu HLV Arsene Wenger đã có phản ứng đầy cảm xúc sau khi Arsenal chính thức chấm dứt 22 năm chờ đợi để lên ngôi tại Premier League.
Tiền vệ Declan Rice đã có màn đáp trả đầy cảm xúc trên mạng xã hội sau khi Arsenal chính thức đăng quang Premier League lần đầu tiên sau 22 năm.
Sau khi dẫn dắt Arsenal lên ngôi vô địch Ngoại hạng Anh mùa giải 2025/26, Mikel Arteta đã chính thức đưa tên tuổi mình vào lịch sử với tư cách một trong những nhà cầm quân vĩ đại nhất mọi thời đại của Pháo thủ.