Vòng 34 Ngoại hạng Anh mùa 2015/16, Leicester City vẫn đang hơn Tottenham Hotspur 5 điểm. Người ta nói rằng 4 vòng còn lại với 12 điểm tối đa cũng vẫn là đủ để Gà Trống tạo nên một cuộc lật đổ vĩ đại. Thực ra năm nay, ai vô địch trong số hai cái tên này cũng sẽ vĩ đại cả thôi: Leicester City, nếu lên ngôi, có lẽ sẽ là một trong số những bất ngờ lớn bậc nhất của lịch sử Premier League, trong bối cảnh đã nỗ lực vươn mình lên thành kẻ thống trị từ ứng cử viên số 1 cho tấm vé xuống hạng. Còn với Tot
Một tháng trước, người ta còn phải mòn mỏi chờ đợi xem ai là người cản nổi đội bóng của Luis Enrique, chuỗi 12 trận thắng liên tiếp tại La Liga rồi chuỗi 39 trận bất bại trên mọi đấu trường. Thời điểm ấy, không cần biết đối thủ là ai, sân nhà hay sân khách, Barca cứ đá là thắng, thậm chí là chiến thắng một cách thuyết phục. Rồi những người hâm mộ bắt đầu gọi họ là nhà vô địch, đội bóng xuất sắc nhất thế giới...
Nếu như nhắc tới một nghệ sĩ sân cỏ với mái tóc dài, gương mặt phảng phất buồn và từng chơi bóng tại Serie A, người hâm mộ sẽ nhớ đến ai đầu tiên? Pirlo? Không sai, Pirlo là hiện thân của cái đẹp nước Ý, một nét đẹp man mác buồn với sự nhẹ nhàng bay bổng. Nhưng nếu như câu hỏi này được đặt ra vào khoảng hai mươi năm về trước, người ta sẽ chẳng ngần ngại mà nêu ra một cái tên khác: Manuel Rui Costa.
Năm 1989, bức tường Berlin ngăn cách Đông Đức và Tây Đức bị phá bỏ, người dân Đức đổ ra đường ăn mừng sự kiện này cả tháng trời không dứt. Nhưng vỏn vẹn chỉ 8 năm sau, đã có một bức tường khác dựng lên trong lòng nước Đức, ngay giữa Olympic Stadium ở Munchen để chứng kiến và chào đón Tân vương của bóng đá châu Âu, đội bóng đã lấy lại vị thế của một nền bóng đá đã ngủ quên quá lâu trước khi bước đến đỉnh vinh quang. Kẻ vượt qua Juventus hùng mạnh, với Del Piero và Zidane, là ai? Bayern ư, xin thư
Sáng thức giấc vừa có một thông báo quen thuộc từ Facebook. Ngày này năm xưa, năm năm trước, tứ kết UEFA Champions League 2010-2011 hạ màn. Đó là một dòng trạng thái mà tôi đã đăng cách đây nửa thập kỉ về Bán kết Champions League 2011, đó là bóng đá Anh thắng thế với một United hừng hực, kia là bóng đá Tây Ban Nha áp đảo với hai đại diện thân quen Barca và Madrid, và đây là đội chiếu dưới Schalke 04 không thể có cơ hội đi tiếp đến từ Bundesliga, giải bóng đá ít người quan tâm khi đó. Thấm thoắt,
West Ham đang tạo nên những điều đặc biệt trong một mùa giải đặc biệt của Ngoại hạng Anh, một đội bóng vốn luôn hài lòng với việc trụ hạng thì bỗng trở thành một ứng cử viên cho chiếc vé dự Champions League mùa sau. West ham- đương nhiên- sẽ còn không ít việc phải làm nếu muốn biến giấc mơ Champions League thành hiện thực nhưng cổ động viên của họ có những lý do để tin vào đội bóng của mình có thể tạo nên kỳ tích ấy.
Phút 67, trận chung kết cúp châu Âu mùa 1981-1982 tại Rotterdam. “Gary Shaw, Derrick Williams lao xuống cánh trái, thử vận may bằng quả tạt. Đường bóng đẹp cho Tony Morley. Ồ, phải là bàn thắng cho Villa. Vào, đó là Peter Withe”.
Trong tiếng Italia, conte có nghĩa là "bá tước". Còn trong tiếng Pháp, conte có thể được dịch là "câu chuyện". Và Antonio Conte, ngài bá tước xứ Lecce, thủ phủ nghệ thuật phía Nam nước Ý với những gian nhà theo kiến trúc Baroque đang viết nên những câu chuyện của riêng mình.
Từng bị từ chối rất nhiều lần khi còn là một cậu bé chỉ vì quá gầy, Riyad Mahrez nay đã trở thành cầu thủ xuất sắc nhất mùa của giải đấu đậm chất thể lực bậc nhất châu Âu.
Ngày 13/1 vừa qua, thế giới bóng đá lại một phen rúng động bởi tin ông Jerome Valcke bị cách chức khỏi chức vụ Tổng thư ký FIFA do những sai phạm về quản lý trong những bê bối tham nhũng mới đây. Một tin sốc nhưng không mới. Thực sự, tổ chức bóng đá lớn nhất thế giới FIFA đã mục ruỗng ngay từ gốc rễ, và đến cả những chồi ngọn cao nhất. Do Blatter, do Platini, hay do gì khác?
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2015. Ngày 31. Chỉ ít giờ nữa pháo hoa sẽ nổ, đường phố nhộn nhịp những âm thanh phát ra từ bản nhạc Happy New Year bất hủ. Tôi ngồi đây. Một góc phòng. Xung quanh tôi, không gian này tràn ngập tiếng nhạc “Red is the Man” thay vì giai điệu từ ca khúc của ABBA đã quá quen thuộc.
Ở một tình huống trong hiệp một trận derby London mùa 2015 - 2016 vừa qua, Ozil có bóng ở biên đối mặt với Mikel, cảm thấy không thể vượt qua đối thủ, anh quay đầu và nhận thấy Fabregas đón lõng ở phía sau. Ozil cố gắng lách qua nhưng anh đã bị bắt bài bởi đối thủ còn chạy trước anh cả một bước. Đó là Cesc Fabregas mà các CĐV Arsenal vẫn không hề xa lạ, đầy thông minh đề biết cách chế ngự đối phương.
Ngày 10/1/2016, Napoli hạ gục Frosinone ngay tại sân nhà của họ tận 5-1, với cú đúp của Higuain. Và Napoli trở thành nhà vô địch mùa Đông đầu tiên sau 26 năm. Hai vòng tiếp theo, họ biến Sassuolo và Sampdoria thành nạn nhân trong cuộc thảm sát màu xanh, như màu nước của vịnh Napoli hiền hòa. Chưa bao giờ tifosi miền Nam cảm nhận được đội bóng con cưng của họ lại gần Scudetto đến thế sau gần ba thập kỉ chờ đợi. Có lẽ nắng ấm và những chiếc pizza nóng đúng điệu Napoli đang xua đi cái lạnh mùa đông
Ai nói câu thắng thua không quan trọng, không có gì phải buồn, chắc hẳn họ là người thua quá nhiều rồi. Dừng chân ở bán kết, bị đối phương chọc thủng lưới những 13 lần. Con số này nói vui là vẫn ít hơn 2 năm trước 1 chút. Nhưng nói vui làm sao được, khi tâm trạng ai cũng buồn rười rượi.
Trước tiên cần phải khẳng định, đây không phải một câu chuyện cười, càng không phải truyện châm biếm hay ngụ ngôn gì. Dưới đây là những mẩu chuyện phác hoạ về một nghề nghiệp rất đáng trân quý trong thế giới bóng đá: Nghề đại diện cầu thủ. Mà ở Việt Nam, nghề nghiệp này còn được gắn với cái tên thân thương và gần gũi hơn nhiều, đó là Những Chú Cò.
Trước tiên cần phải khẳng định, đây không phải một câu chuyện cười, càng không phải truyện châm biếm hay ngụ ngôn gì. Dưới đây là những mẩu chuyện phác hoạ về một nghề nghiệp rất đáng trân quý trong thế giới bóng đá: Nghề đại diện cầu thủ. Mà ở Việt Nam, nghề nghiệp này còn được gắn với cái tên thân thương và gần gũi hơn nhiều, đó là Những Chú Cò.
Trước tiên cần phải khẳng định, đây không phải một câu chuyện cười, càng không phải chuyện châm biếm hay ngụ ngôn gì. Dưới đây là những mẩu chuyện phác hoạ về một nghề nghiệp rất đáng trân quý trong thế giới bóng đá: Nghề đại diện cầu thủ. Mà ở Việt Nam, nghề nghiệp này còn được gắn với cái tên thân thương và gần gũi hơn nhiều, đó là Những chú Cò.
Nếu có ai đó đã từng đến Nhật Bản, theo dõi các trận đấu tại J-League, hay đơn giản là xem trên tivi, thậm chí là ở những trận đấu mà các đội bóng Nhật đến thi đấu tại Việt Nam, chắc hẳn sẽ nghe thấy giai điệu quen thuộc của bài hát “Vamos Nippon” – tạm dịch là Nhật Bản tiến lên, vang lên suốt 90 phút. Dù là hàng vạn, hàng nghìn, hay chỉ hàng chục hoặc có vài người Nhật thôi cũng đủ để biến khán đài trở nên náo nhiệt.
Có 3 người đi tới Anfield. Một fan của Manchester United sẽ hát vang “you are a scouser, an ugly scouser,…”. Một người hâm mộ Everton thì cay nghiệt hơn với những câu “to hell with Liverpool…”. Người còn lại có tên Wayne Rooney, anh sẽ cố gắng sút tung lưới The Kop.