Trận tranh hạng 3 tại vòng chung kết U23 châu Á 2026 với U23 Hàn Quốc giờ đây không còn đơn thuần là câu chuyện về cuộc tranh chấp tấm huy chương đồng. Nó là câu hỏi lớn nhất về tinh thần, rằng U23 Việt Nam sẽ đứng dậy ra sao sau cú ngã nặng nề nhất kể từ khi HLV Kim Sang Sik tiếp quả đội bóng?
Bóng đá, sau cùng, không chỉ đo bằng tỷ số, mà còn được đo bằng cách một đội bóng bước ra sân sau thất bại, là đúc rút kinh nghiệm thế nào.
Ngã ở đâu, phải đứng lên ở đó. Sau trận thua 0-3 trước U23 Trung Quốc ở bán kết, điều người hâm mộ chờ đợi không phải là lời biện minh, lời xin lỗi từ các tuyển thủ và càng không phải sự e dè. Điều được chờ đợi là cách các cầu thủ trẻ dám chơi lại thứ bóng đá họ đã theo đuổi ở các trận thắng trước U23 Jordan, U23 UAE… là tự tin cầm bóng, pressing chủ động, tổ chức tấn công có chủ đích. Hay chỉ chọn sự an toàn vì nỗi sợ thua thêm lần nữa trong bối cảnh mất cặp trung vệ Nguyễn Hiểu Minh và Phạm Lý đức?
Chỉ vượt qua được nỗi sợ, U23 Việt Nam mới thực sự chiến thắng chính mình, còn kết quả trận đấu thế nào chưa hẳn là ưu tiên hàng đầu.
U23 Việt Nam tự tin hướng đến trận tranh hạng 3 với U23 Hàn Quốc |
Thực tế, một thất bại không thể xóa nhòa cả một hành trình. Trong gần 2 tháng vừa qua, từ SEA Games 33 đến trước trân bán kết U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam đã vượt qua những đối thủ khó chịu. Đó là chiến dịch cho thấy sự tiến bộ rõ rệt về tổ chức lối chơi, kỷ luật chiến thuật và tâm thế thi đấu. Thầy trò HLV Kim Sang Sk đã bước vào giải với tư duy không còn là học hỏi, mà là cạnh tranh thành tích, thậm chí cả danh hiệu vô địch.
Thành thử, thua U23 Trung Quốc không phải vì U23 Việt Nam kém cỏi, mà bởi đối thủ đã tiến bộ rất nhanh và khai thác đúng điểm yếu của chúng ta. Họ pressing cao, bóp nghẹt tuyến giữa, đánh vào khoảng trống sau lưng hai biên, và gần như không cho Khuất Văn Khang cùng đồng đội thời gian sửa sai. Mỗi pha tấn công của họ đều cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng, lạnh lùng và chính xác. Đó là bài học đắt giá, nhưng cần thiết.
HLV Kim Sang Sik đã thẳng thắn nhận trách nhiệm sau trận đấu. Lời xin lỗi của ông không chỉ mang tính cá nhân, mà phản ánh đúng thực tế, rằng U23 Việt Nam đã chơi dưới sức, đặc biệt ở khả năng ứng phó khi thế trận đảo chiều. Hàng công phụ thuộc nhiều vào Nguyễn Đình Bắc, người không đạt trạng thái tốt nhất vì chấn thương. Tuy nhiên, đây không phải câu chuyện của riêng cá nhân, mà là bài kiểm tra về bản lĩnh chiến thuật và khả năng thích nghi của cả tập thể.
Bóng đá trẻ cần những cú ngã để trưởng thành. Thua 1 trận là điều bình thường. Nhưng nếu giữ được tinh thần, học đúng từ sai lầm và tiếp tục chiến đấu với sự tỉnh táo, U23 Việt Nam vẫn thắng trong cả chiến dịch. Và nếu 1 ngày họ trở lại đỉnh cao châu Á, người ta sẽ hiểu rằng chiến thắng ấy đã bắt đầu từ chính thất bại này.