Trận lượt đi tại thánh địa Pierre-Mauroy khép lại trong bầu không khí nặng trĩu. Lille gục ngã 0-1 trước Crvena Zvezda, để rồi tự đẩy mình vào một thách thức cực đại trong chuyến làm khách đến sân Rajko Mitic. Nhưng bóng đá, cũng như cuộc đời, luôn dành phần thưởng cho những trái tim không chịu khuất phục. Trên đất Serbia, Les Dogues đã có màn trình diễn quả cảm, đặc biệt là dấu ấn đậm nét tới từ Olivier Giroud.
Ngay phút thứ 4 của màn tái đấu, khi nhiều cổ động viên còn chưa ổn định chỗ ngồi, bước ngoặt của trận chiến đã mở ra. Từ cánh phải, đội trưởng Benjamin Andre treo bóng với độ xoáy vừa đủ, gửi gắm vào đó bao niềm hy vọng. Bên trong vòng cấm, dù bị trung vệ đối phương bám sát, Giroud vẫn biết cách chọn vị trí khôn ngoan, tì đè mạnh mẽ, đánh đầu lạnh lùng đưa bóng găm vào cột gần, san bằng tổng tỉ số sau hai lượt trận.
Trong sơ đồ 4-2-3-1 của huấn luyện viên Bruno Genesio, Giroud án ngữ ở vị trí cao nhất trên hàng công. Trong cấu trúc ấy, cầu thủ số 9 không tồn tại để chờ cơ hội. Anh là điểm nối, mắt xích then chốt cho mọi ý đồ triển khai theo trục dọc. Những đường phất bóng từ tuyến dưới tìm đến anh như một lựa chọn có chủ đích. Giroud dùng thể hình để che chắn, giữ bóng, rồi nhả lại vừa tầm cho tuyến hai băng lên. Nhờ vậy, các mảng miếng ở trung lộ được kết nối liền lạc hơn, và nhịp tấn công của Lille vì thế cũng trở nên chủ động, có chiều sâu hơn.
![]() |
Khi đội nhà mất bóng và buộc chuyển đổi trạng thái, lão tướng ấy không ngần ngại lùi sâu, áp sát, tranh chấp, thậm chí xuất hiện ở rìa vòng cấm địa để hỗ trợ phòng ngự. Giroud hiểu rõ vai trò của mình trong cấu trúc chiến thuật. Anh vẫn căng tràn nhiệt huyết, như thể mỗi pha bóng đều là những tình huống cuối cùng của sự nghiệp.
Sự hiện diện của anh vì thế vượt khỏi khía cạnh chuyên môn. Đó còn là giá trị tinh thần - thứ tài sản vô hình nhưng quý giá nhất trong những trận cầu sinh tử. Khi Crvena Zvezda dồn ép, khi những đợt tấn công liên tiếp trút xuống phần sân Lille, Giroud ra hiệu, hò hét, động viên, giữ cho đồng đội sự bình tĩnh cần thiết. Anh từng vô địch thế giới, từng chinh chiến ở những sân khấu lớn nhất. Chính vì thế, những đêm như thế này không làm anh run rẩy.
Sau 90 phút căng thẳng, hai đội buộc phải bước vào hiệp phụ. Và rồi, Nathan Ngoy ghi bàn thắng vàng ròng ở phút 99, ấn định chiến thắng chung cuộc 2-0 cho Lille (2-1 là tổng tỉ số sau hai lượt trận). Nhưng nếu phải tìm một biểu tượng cho màn vượt khó huyền diệu ấy, chắc chắn cái tên Olivier Giroud sẽ hiện lên đầu tiên.
Những thống kê sau trận đấu của Giroud càng khiến người ta thán phục: 1 đường chuyền quyết định, 1 cơ hội lớn được tạo ra, 15 lần thắng tranh chấp tay đôi, 5 pha giải vây, 1 lần thu hồi bóng. Đó là những con số phi thường với một cầu thủ gần chạm ngưỡng tứ tuần.
Giroud không còn những pha bứt tốc xé gió, cũng hiếm dần những cú xoay người đầy sức mạnh của tuổi đôi mươi. Nhưng bù lại, anh có sự từng trải. Giroud đọc trận đấu bằng cảm quan của người từng kinh qua đủ vinh quang lẫn thất bại, biết lúc nào cần hãm nhịp, khi nào phải tung đòn quyết định. Giữa tiếng huýt sáo và sức ép dữ dội tại Rajko Mitic, anh là chỗ dựa giữ cho Lille không chệch khỏi quỹ đạo.
Trong bóng đá, tuổi tác đôi khi chỉ là con số. Điều quan trọng hơn là ngọn lửa bên trong có còn rực cháy hay không. Và với Olivier Giroud, ngọn lửa ấy chưa tắt.
Trên đường Pitch

Lille
