Thứ Năm, 29/01/2026
Zalo

Ngày Enrique gặp Tata: Định mệnh của Barca

Thứ Ba 29/10/2013 13:49(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Luis Enrique đã đặt một chân trở lại Camp Nou, khi Chủ tịch Sandro Rosell “chấm” ông. Thế nhưng, vào phút cuối cùng, Tata Martino xuất hiện để rồi nhanh chóng kế thừa Tito Vilanova.

Sau 3 tháng kể từ ngày ấy, họ gặp nhau khi hai người ở những vị thế hoàn toàn trái ngược. Tata Martino bất bại và trải qua giai đoạn khởi đầu kỷ lục cùng Barca, trong khi tương lai của Luis Enrique không hề chắc chắn với Celta Vigo.

Luis Enrique không thể trở lại Barca vào phút cuối
Luis Enrique không thể trở lại Barca vào phút cuối

Niềm tiếc nuối của Luis Enrique

Cái tên Luis Enrique luôn nằm trong bộ nhớ của người hâm mộ Barca. Trong bối cảnh phần lớn các ngôi sao thích nhảy từ Camp Nou sang Bernabeu (trong quá khứ), thì Luis Enrique là một trong ít người chấp nhận đi theo con đường ngược lại. Đang có phong độ đỉnh cao với Real Madrid, Enrique quyết định đầu quân cho Barca, và cùng CLB giành 7 danh hiệu khác nhau (2 Liga, 2 Cúp Nhà Vua, 1 Siêu cúp TBN, 1 Cúp C1, 1 Siêu cúp châu Âu).

Sau khi giã từ sự nghiệp sân cỏ, Luis Enrique được ví như một Pep Guardiola mới. Ông đã rất thành công khi dẫn dắt Barca B, từ một tân binh bước lên top đầu của Segunda (nhưng không được phép lên hạng). Enrique được xem là một trong những HLV trẻ đình đám nhất châu Âu khi luôn theo đuổi triết lý bóng đá đẹp, cho đến khi ông bước vào cuộc phiêu lưu với Roma.

Một thất bại không hơn không kém. Không hoàn toàn do năng lực, nhưng có nhiều vấn đề khách quan mà Enrique không kiểm soát hết khi đặt chân đến Italy, môi trường khác xa quê nhà TBN.

Celta Vigo đưa Enrique trở lại với La Liga sau một năm nghỉ việc. Cùng lúc đó, Barca biến động lớn khi Tito buộc phải nghỉ vì sức khỏe. Chủ tịch Sandro Rosell nhắm Enrique, và chỉ cần thêm một cú điện thoại nữa là sẽ có sự trở lại. Celta Vigo chơi đẹp với Enrique đến mức, họ chấp nhận không vội đăng ký ông với BTC Liga (theo điều lệ, một HLV sẽ không được dẫn 2 CLB cùng một hạng đấu ở TBN, trong cùng một mùa giải).

GĐTT Andoni Zubizarreta, người từng là đồng đội của Enrique ở ĐTQG TBN thập niên 1990, đã gạt phăng điều đó. Zubi cùng một số thành viên trong BGĐ chọn Tata Martino, một người xa lạ với Barca và bóng đá TBN. Đã chuẩn bị sẵn hành lý cho ngày trở lại mái nhà Camp Nou, nhưng Enrique chỉ còn biết tiếc nuối. Rosell thay đổi quan điểm, Zubi bay sang Argentina và ngay lập tức Martino được ký hợp đồng 3 năm.

Định mệnh của Barca

Người ta bảo rằng, Lionel Messi và gia đình anh đã tác động để Barca phải chọn Martino, cũng đến từ quê Rosario, Argentina. Thực hư thế nào thì chỉ người trong cuộc hiểu, nhưng cho đến lúc này, những gì xảy ra là một định mệnh với Barca, và bất kỳ một cule nào cũng rất hào hứng.

Ít nhất, Barca đang rất thành công với Martino. Vị HLV người Argentina mạnh dạn thay đổi lối chơi, điều mà Pep và Tito không làm, khi quá lạm dụng tiki-taka mà không có biến thể (thực ra, Pep đã cố gắng làm mới trong mùa cuối cùng của ông). Barca của Martino khởi đầu Liga với 8 trận thắng, kỷ lục trong lịch sử CLB. Martino đã giúp Barca đánh bại Real Madrid sau chuỗi 5 trận “Kinh điển” lép vế (thua 3, hòa 2).

Bây giờ, con đường mà “Tata Team” đang đi rất thênh thang, khi không có nhiều trở ngại lớn trước mặt họ cho đến khi bước vào kỳ nghỉ Giáng sinh. Martino đang được lòng người hâm mộ và cả quan chức ở Camp Nou, những người mà trước đó nghi ngờ năng lực của ông (không mấy ai biết Martino, vốn chỉ làm việc ở Nam Mỹ trong suốt chiều dài sự nghiệp).

Luis Enrique gặp Tata Martino. Một định mệnh của Barca, của Enrique và cả Martino nữa. Enrique vẫn còn tiếc nuối vì lỡ cơ hội trở lại Camp Nou, chắc chắn thế! Nhưng không một cule nào tiếc nuối, vì Tata Martino đang dành cho họ những bữa tiệc hấp dẫn và đầy ắp bất ngờ.

Theo Vietnamnet

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Chuyện hàng công Arsenal: Thiếu bột sao gột nên hồ!

Chuyện hàng công Arsenal: Thiếu bột sao gột nên hồ!

Chuyện hàng công Arsenal: Thiếu bột sao gột nên hồ!

Khi Arsenal dành gần như toàn bộ hiệp hai của trận thua 3-2 trước Manchester United để miệt mài tìm kiến bàn thắng gỡ hoà, cái cảm giác rằng họ khó có thể tạo ra một cơ hội thực sự rõ ràng từ những tình huống mở gần như luôn hiện hữu. Arsenal có khả năng kiểm soát thế trận đầy ấn tượng và đã thường xuyên ghi bàn từ các tình huống cố định. Nhưng việc họ gặp khó khăn trong khâu ghi bàn từ bóng sống vẫn là một chuyện hết sức bất thường đối với một đội bóng đang đứng đầu bảng.

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Sân Emirates như chìm trong một biển lo âu. Người hâm mộ Arsenal ý thức rất rõ rằng chức vô địch Premier League đầu tiên kể từ năm 2004 đang ở rất gần trong tầm tay và khi nó trở nên rõ ràng như thế, mọi thứ cũng sẽ đầy căng thẳng. Nhất là khi những trận đấu kiểu này biến thành cuộc hành xác, khi các miếng đánh sở trường không vận hành, khi đội bóng trông mong manh, dễ tổn thương. Ai cũng hiểu họ đang đứng trước nguy cơ đánh mất những gì.

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Hạ Arsenal 3-2 ngay tại Emirates, nối tiếp bản hùng ca ngạo nghễ trước Manchester City, sắc đỏ huy hoàng năm cũ của Manchester United bừng sáng trở lại. Chỉ trong hai trận dưới thời Michael Carrick, họ đã buộc cả Premier League phải ngoái nhìn. Đội bóng từng lầm lũi bước đi bỗng tìm lại nhịp đập quen thuộc: mạnh mẽ, sắc lạnh và đầy kiêu hãnh.

Xem thêm
top-arrow
X