Thứ Bảy, 16/05/2026
Zalo

Milan hậu derby: Quẳng giấc mơ đi & vui sống

Thứ Ba 26/01/2010 14:59(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
0-4 hồi đầu mùa giải và 0-2 ở giai đoạn giữa mùa, những trận derby thua trắng của Milan mùa này chỉ càng khẳng định thêm sự thật rằng ở Serie A lúc này, Inter đang đứng ở một đẳng cấp cao hơn hẳn so với phần còn lại, nơi Milan đang được xem là đại diện ưu tú nhất. Nhưng thua derby, một lần nữa, không phải là dấu chấm hết cho những giấc mơ của những Rossoneri.

Trên thực tế, thất bại 0-2 rạng sáng qua của Milan khiến người ta (không chỉ là các milanista) thất vọng thậm chí còn hơn cả trận thảm bại 0-4 khi mùa giải 2009-10 chưa kịp “nóng máy”. Việc Inter chơi với 10 người, rồi 9 người, hay những bằng chứng khó chối cãi về sự “trù dập” Inter từ phía bộ phận trọng tài, chỉ càng làm cho thất bại này thêm phần hổ thẹn cho thầy trò HLV Leonardo. Lần đầu tiên kể từ sau Calciopoli, Milan được đánh giá nhỉnh hơn Inter khi diễn ra trận derby. Lần đầu tiên trong mùa giải này, từ SCUDETTO được nhắc đến một nghiêm túc ở đại bản doanh Milanello. Đổi lại là gì? Lần đầu tiên sau 11 năm, Milan không ghi được bàn thắng nào vào lưới Inter trong các trận derby “sân khách”. Lần đầu tiên sau 21 năm, Milan không ghi được bàn thắng nào vào lưới Inter trong cả mùa giải. Nhưng ngay cả ở mùa 1988-89 đó (Inter giành Scudetto từ tay Milan), dù không ghi được bàn thắng, Milan cũng không thua Inter trong cả hai trận đối đầu (điều tương tự chỉ xảy ra 30 năm trước, ở mùa 1979-80).

 


Milan gây thất vọng không hẳn ở sự luống cuống đến hài hước của hàng thủ siêu chắp vá và gần như không có kinh nghiệm đá derby Milano, mà phần lớn ở thứ tâm lý họ đã chọn để đối phó với Inter. Milan đã đánh mất đi thứ vũ khí quan trọng nhất là sự hưng phấn giành được từ những chiến thắng trước đó. Sự quá mất cân bằng giữa các tuyến đã khiến Leonardo không biết phải cho các học trò của mình chơi thế nào trước đối thủ Inter gắn kết như một kết cấu kim cương. Milan không thể đá phòng ngự phản công với hàng thủ chỉ xem như “có cho đủ lệ bộ”, mà cũng không thể đá tấn công phủ đầu như trước những Genoa hay Siena khi Inter sở hữu những chuyên gia phòng ngự đẳng cấp thế giới. Họ càng chẳng thể đánh bài “mèo vờn chuột” khi Inter không phải là đội không biết phản công như Juventus. Kết quả là bất chấp hơn người và cầm bóng nhiều hơn, Milan luôn bị động trước sự khôn ngoan, tỉnh táo và chính xác của thầy trò HLV Mourinho.

Milan đã thua không phải một, mà là hai trận đánh với Inter trong mùa giải này, nhưng cuộc chiến không phải là đã kết thúc. Leonardo đã thừa nhận sau trận là Milan đã thua không thể biện hộ và Inter là một đối thủ vượt trội, nhưng cũng khẳng định Milan chưa mất niềm tin: “Một trận thua không thể cướp đi những gì chúng tôi đã nỗ lực xây dựng từ đầu mùa giải. Milan vẫn sẽ hướng đến Scudetto, dù cơ hội là rất nhỏ nhoi”. Đó là niềm tin có thực, bởi đây không phải lần đầu tiên trong mùa này, Milan bị Inter tạo ra một cách biệt lên tới con số 9 điểm. Sau vòng đấu thứ 10, ở thời điểm Milan bắt đầu hồi sinh với 4-2-1-3 của Leonardo, họ đã để kém Inter 9 điểm (16-25), nhưng chỉ cần 10 trận, Milan đã dám mơ đến sự bắt kịp Inter về mặt điểm số (nếu thắng derby và cả trận đấu bù với Fio vào đêm mai). Hiện cách biệt cũng là 9, nhưng Milan còn một trận trong tay và mùa giải thì còn tới 17 vòng đấu nữa. Điều gì cũng có thể xảy ra.

Scudetto chưa nằm ngoài tầm tay, nhưng cách tốt nhất (và có lẽ là duy nhất) để Milan hướng tới chức vô địch là phải… quên nó đi. Hãy nhớ lại vì sao Milan hồi sinh sau sự khởi đầu thảm họa? Đơn giản vì họ phải chạy trốn cái chết, và khi thoát ra được khỏi cơn khủng hoảng, họ thăng hoa nhờ tâm lý thoải mái. Họ đã không có được tâm lý đó khi bị đặt dưới sức ép quá lớn ở trận derby, nhưng nếu được giải phóng ra khỏi áp lực Scudetto, Milan có thể sẽ trở lại mạch chiến thắng. Mục tiêu mà đội bóng của tỷ phú Berlusconi đặt ra mùa này đâu phải là lật đổ Inter, nên vì thế, Leo và các học trò hãy gạt giấc mơ vô địch sang một bên để chơi “vô tư” như họ đã chơi. Biết đâu đấy, với sự trợ giúp của “đấng bề trên” (Lega Calcio và các thế lực chính trị) và một cú sốc tâm lý hoàn toàn có thể xảy ra với Inter (lại thua sớm ở Champions League), Scudetto sẽ về với nửa đỏ thành Milan.
 
 
 

21 & 30

Sau 21 năm, Milan mới trải qua cả 2 trận derby trong mùa bóng mà không ghi nổi bàn nào vào lưới Inter. Trước khi thua trắng 6 bàn trong 2 trận derby mùa này, Milan cũng không sút tung lưới Inter lần nào trong 2 trận mùa 1988-89, thua 0-1 ở lượt đi và hòa 0-0 ở lượt về (trận hòa 0-0 này cũng là lần gần nhất trước đây Milan không ghi được bàn thắng khi đá “trên sân của Inter” trong khuôn khổ Serie A). Tuy nhiên, lần gần nhất Milan để thua trắng cả hai trận derby trong một mùa giải là ở mùa 1979-80, cách đây đã 30 năm chẵn. Khi đó, họ thua 0-2 “sân khách” và thua tiếp 0-1 “sân nhà”. Đó là mùa giải Milan bị buộc tội dàn xếp tỷ số (vụ Totonero nổi tiếng) và bị giáng xuống Serie B.

Lần gần nhất Inter không ghi được bàn nào trong các trận derby Serie A là 2002-03, thua cả 2 trận cùng với tỉ số 0-1.


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Roberto Baggio: Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Ở chuyến làm khách cực kỳ quan trọng trước West Ham, lại thêm một trận đấu nữa Arsenal hoàn thành được hai việc tưởng chừng rất khó. Đó chính là khiến người hâm mộ của họ cảm thấy bất an, thậm chí không hài lòng với màn thể hiện chưa đạt yêu cầu ngay cả khi giành chiến thắng, nhưng đồng thời cũng khiến người ai ghét họ phải “tức đỏ mắt”. Rốt cuộc, dù muốn hay không thì những cung bậc cảm xúc lẫn lộn đó lại tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Xem thêm
top-arrow
X