Man United của hiện tại có thể sa sút, trật vuột, chông chênh giữa những hoài nghi và niềm tin hư hao, nhưng có một thực tế: càng bị đánh giá thấp, họ càng nguy hiểm, đặc biệt là trong những trận derby thành Manchester - nơi “Quỷ đỏ” thường lên đồng theo cách rất riêng. Trước Man City hùng mạnh, đội chủ sân Old Trafford như tìm thấy lại bản ngã đã thất lạc: gan góc, kiêu hãnh và lạnh lùng trong khoảnh khắc quyết định.
Michael Carrick xuất hiện, không mang dáng dấp của một nhà làm cách mạng chiến thuật, mà giống như người giữ nhịp trầm tĩnh cho một bản giao hưởng cũ. Ông mang theo tinh thần của một tiền vệ trung tâm từng gắn trọn tuổi thanh xuân cho “Quỷ đỏ”. Carrick làm một điều mà nhiều người tiền nhiệm đã thất bại: đưa Man United tìm lại trạng thái cân bằng.
Về lý thuyết, Carrick áp dụng sơ đồ 4-2-3-1, thay cho hệ thống 3-4-2-1 dưới thời Ruben Amorim. Hai tiền vệ mỏ neo (Kobbie Mainoo và Casemiro) không chỉ là tấm lá chắn trước hàng phòng ngự, mà còn là điểm tựa để điều tiết nhịp độ, kéo trận đấu ra khỏi guồng quay kiểm soát ngột ngạt của Man City. Khi thế trận chuyển dịch, cấu trúc ấy linh hoạt biến thành 4-4-2: Bruno Fernandes, với vai trò “số 10”, sẽ lùi xuống, hai biên siết chặt, đội hình thu gọn lại thành một khối đặc quánh, khó bị khoan thủng.
Carrick hiểu rằng, đối đầu Man City của Pep Guardiola không phải là màn ganh đua về tỉ lệ kiểm soát bóng, mà là cuộc chiến của không gian và thời điểm. Man United không pressing cuồng bạo, cũng không co cụm phòng ngự một cách tiêu cực. Họ giữ vững cự ly đội hình, bóp nghẹt hành lang trong và những khu vực mà Man City thường gieo mầm sát thương. Trong khi đội khách dần đánh mất nhịp điệu quen thuộc, thì “Quỷ đỏ” kiên nhẫn chờ thời cơ của mình.
Điểm đáng chú ý trong cách triển khai chiến thuật của Carrick nằm ở các pha chuyển đổi trạng thái. Mỗi lần đoạt lại bóng, đội hình lập tức giãn ra đúng mức, những đường phản công được triển khai gọn ghẽ, trực diện và sắc lạnh. Bàn thắng mở tỉ số của Bryan Mbeumo, ở phút 65, chính là minh chứng hùng hồn. Khi mất bóng, phản ứng đầu tiên là áp sát nhanh; nếu không thành công, cả đội lập tức lùi về, tái lập cấu trúc. Không còn hoảng loạn, bát nháo như trước đây.
Đó có thể không phải là thứ bóng đá hào nhoáng, bóng bẩy, nhưng gợi nhắc lại phần nào hình ảnh Man United thời kỳ hưng thịnh. Lâu lắm rồi các cổ động viên “Quỷ đỏ” mới được đắm chìm trong cảm giác hân hoan của những ngày xưa thân ái, với một tập thể chơi bóng có đường nét, cấu trúc bài bản, chiến thuật rõ ràng.
Sir Alex Ferguson huyền thoại cũng xuất hiện trên khán đài Old Trafford để cổ vũ cho người học trò thuở nào. Những tràng vỗ tay khích lệ, cùng nụ cười hiền lành hiện diện trên đôi môi của ông đủ nói lên tất cả. Có lẽ, trong thâm tâm, ông thấy đâu đó hình bóng từng rất đỗi quen thuộc: một Manchester United biết chịu đựng, biết chờ đợi, và biết tung đòn khi thời cơ chín muồi.
“Hiệu ứng tay mới” sẽ còn bị thử thách bởi thời gian, và tuần sau lại thêm cuộc đụng độ thượng đỉnh nữa (gặp Arsenal tại Emirates). Nhưng cứ tạm vui, bởi trong một đêm derby rực lửa, Michael Carrick đã đánh thức niềm tin. Rằng Man United, dù có sa sút và lạc lối, vẫn luôn mang trong mình bản năng trỗi dậy để sinh tồn. Họ vẫn có thể bước ra ánh sáng, bằng bản lĩnh, kỷ luật và một chút “đãi tay mới” mà số phận đôi khi hào phóng ban tặng.
Tiền vệ Bernardo Silva cho rằng Manchester City đang liên tục chịu thiệt trong những tình huống 50-50, sau khi anh khẳng định hậu vệ Diogo Dalot của Manchester United lẽ ra phải nhận thẻ đỏ trong trận derby Manchester vừa qua.
Pep Guardiola cho biết ông đã thay Erling Haaland ra sân trong trận thua 0-2 trước MU, vì muốn đội bóng có nguồn năng lượng mới.
Bàn thắng vào lưới Man City đến từ tình huống mà Man Utd đã nắm được điểm yếu của đối thủ và tận dụng để Bryan Mbeumo ghi bàn.