Chủ Nhật, 03/05/2026
Zalo

Lò đào tạo trẻ M.U: Những dòng chảy không ngừng

Thứ Sáu 27/05/2011 13:19(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Vài ngày trước khi M.U chơi trận chung kết Champions League với Barcelona ở Wembley thì tại Old Trafford, những đàn em của họ đã đè bẹp Sheffield United 4-1 (6-3 chung cuộc) để lập kỷ lục 10 lần vô địch cúp FA trẻ. Có thể nói, dòng chảy thế hệ ở Old Trafford không bao giờ ngừng nghỉ.

Từ Busby Babes...

Được tổ chức thường niên với quy mô rộng rãi, Cúp FA trẻ là một thước đo chính xác về công tác đào tạo bóng đá trẻ. Với 10 chức vô địch và 4 lần về nhì, lò đào tạo trẻ của M.U xứng đáng với vị thế số một ở xứ sương mù, bỏ xa đội thứ nhì Arsenal (7 chức vô địch, 1 á quân). Và không phải đến thời của Sir Alex, Quỷ đỏ mới được xem là cái nôi sản sinh ra những ngôi sao cho bóng đá thế giới.

Thực tế là ngay từ khi giải đấu này ra đời ở thập niên 50 của thế kỷ trước, M.U đã ngay lập tức thống trị với 5 chức vô địch liên tiếp. Ngày ấy, bóng đã còn rất hồn nhiên, không nhiều toan tính, và sơ đồ chiến thuật thịnh hành nhất là 2-3-5, với phương châm "tất cả cho tiền tuyến". HLV trưởng của M.U khi ấy là Matt Busby, nhưng người trực tiếp dẫn dắt những Bobby Charlton, David Pegg, Eddie Coleman, Duncan Edwards,... là Jimmy Murphy, HLV trưởng ĐT Xứ Wales. Còn thuật ngữ "Busby Babes" được phóng viên Tom Jackson của tờ Manchester Evening News đặt ra hồi tháng 11/1951, khi M.U ra mắt hai cầu thủ mới toanh Jackie Blachflower (18 tuổi) và Roger Byrne (21), trong trận đấu trên sân Liverpool.

Thế hệ vàng 1992 của MU

Đáng chú ý nhất trong thế hệ ấy là Duncan Edward và Bobby Charlton. Ở tuổi 17 + 8 tháng, Edward đã lập kỷ lục cầu thủ trẻ nhất khoác ĐT Anh, và mãi gần 50 năm sau mới bị Michael Owen phá. Theo bầu chọn của các fan thì ông đứng thứ 6 trong tốp 50 cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử M.U. Song thật đáng tiếc, Edward là một trong số những cầu thủ đã qua đời sau vụ tai nạn rơi máy bay tại Munich năm 1958.

Thảm họa Munich đã khiến Sir Matt Busby mất đi gần như cả một thế hệ tài năng, và sau này ông đã phải xây dựng lại gần như toàn bộ, với nòng cốt là Bobby Charlton, người may mắn sống sót, và những ngôi sao mới như Dennis Law hay George Best. Điều kỳ diệu là đúng 10 năm sau thảm họa ấy, M.U đã bước lên đỉnh châu Âu, ngay chính tại Wembley.

... đến thế hệ 1992

Thứ Ba vừa qua, sân Old Trafford đã tổ chức lễ chia tay Gary Neville, người hậu vệ phải tận tụy của Quỷ đỏ suốt gần 2 thập kỷ qua. Tại Old Trafford, Thế hệ vàng năm 1992 với Ryan Giggs, Beckham, Scholes, Butt và anh em nhà Neville đã tề tựu đông đủ. Màn hội ngộ ấy gợi lại những hình ảnh hoàng kim trong thập niên 90 khi M.U thống trị xứ sương mù mà những gương mặt rất non trẻ ấy là nòng cốt.

Mùa giải 1995-96, M.U đã bán một loạt ngôi sao như Mark Hughes, Paul Ince, Kanchelskis và đôn một loạt lứa trẻ lên đội một. Khi họ thua trận mở màn trước Aston Villa, BLV Alan Hansen đã phát biểu "Người ta không thể vô địch với những đứa trẻ". Thế nhưng mùa giải ấy, M.U đã ngược dòng ngoạn mục trong cuộc chạy đua với Newcastle để bước lên ngôi vô địch. Sau này, Hansen đã phải xin lỗi vì tuyên bố của mình. Thế hệ ấy đã thống trị Premier League với tài năng xuất chúng ở mỗi cá nhân: Giggs là cơn lốc bên hành lang trái với kỹ thuật siêu việt, Scholes nổi tiếng với những pha sút bóng sống không thể cản phá, còn những đường tạt chính xác đến từng centimet của Becks đã trở thành thương hiệu. Mùa giải 1999 là đỉnh cao của họ, với cú ăn ba huyền thoại.

Trong suốt một phần tư thế kỷ gắn bó với Quỷ đỏ, Sir Alex đã chăm chút cho rất nhiều thế hệ, nhưng chưa có một lứa cầu thủ nào khiến ông ưng ý như thế hệ 1992. Đó là những cậu bé mà ông đã cất công chăm chút từ nhỏ, và giúp họ trải qua những ngày tháng tuyệt vời nhất ở Old Trafford. Có những người đã ra đi, nhưng chưa bao giờ vì cạn tình yêu với M.U (Becks, Butt, Phil Neville), có những người đã ở lại và cống hiến toàn bộ sự nghiệp mình cho Quỷ đỏ (Giggs, Scholes).

Chờ những ngôi sao 9X

Rooney, Ronaldo, và Nani đều đã trưởng thành và vươn tới đỉnh cao trong màu áo M.U, nhưng họ hoàn toàn không phải sản phẩm của lò đào tạo trẻ tại Carrington. Ngay cả với các ngôi sao trẻ hiện nay như Anderson, Chicharito, Smalling, và anh em nhà Da Silva cũng vậy. Nhưng sau sự tiến bộ vượt bậc của những cầu thủ này ở mùa giải qua, có thể thấy dấu ấn của Sir Alex là không nhỏ. Vì thế cũng chẳng phải cướp công nếu cho rằng Sir Alex đang vun đắp một thế hệ trẻ thành công nữa. Những cậu bé ấy đến M.U khi mới ở độ tuổi 17, 18 và sau một hai năm trui rèn đã trưởng thành vượt bậc, cả về kỹ năng chơi bóng cho đến tư duy chiến thuật. Sắp tới, M.U sẽ đón thêm thủ thành David De Gea về để hoàn tất bộ khung 9X đầy hứa hẹn của Sir Alex.

Và đừng quên rằng học viện bóng đá M.U vẫn còn những ngôi sao trẻ rất hứa hẹn. Ravel Morrison, người lập cú đúp trong chiến thắng 4-1 trước Sheffield vừa rồi là một ví dụ điển hình. Ở tuổi 18, tiền vệ này là nhạc trưởng thực sự của đội dự bị, và từng ra mắt đội một hồi tháng 10 năm ngoái.

Giải Jimmy Murphy (Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất mùa của M.U)

1989-90 Lee Martin
1990-91 Ryan Giggs
1991-92 Ryan Giggs
1992-93 Paul Scholes

1993-94 Phil Neville
1994-95 Terry Cooke
1995-96 Ronnie Wallwork
1996-97 John Curtis

1997-98 Wes Brown
1998-99 Wes Brown

1999-00 Bojan Djordjic
2000-01 Alan Tate
2001-02 Paul Tierney
2002-03 Ben Collett

2003-04 Jonathan Spector
2004-05 Giuseppe Rossi
2005-06 Darron Gibson
2006-07 Craig Cathcart
2007-08 Danny Welbeck
2008-09 Federico Macheda
2009-10 Will Keane
2010-11 Ryan Tunnicliffe

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Gabriel Jesus và những cầu thủ chưa từng nếm mùi thất bại mỗi khi ghi bàn ở Premier league

Về mặt logic, bạn ghi bàn tức là bạn đang giúp đội bóng của mình tiến gần hơn tới chiến thắng. Nhưng có những cầu thủ đã biến khái niệm “tiến gần hơn tới chiến thắng” ấy thành “chắc chắn thắng” nhờ chiến tích chưa từng nếm mùi thất bại trong các trận đấu Premier League mà họ đưa được bóng vào lưới.

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

Bữa tiệc thịnh soạn PSG 5-4 Bayern Munich: Chiến thắng của bóng đá

“Chúng tôi hoàn toàn xứng đáng giành chiến thắng,” HLV trưởng Luis Enrique của Paris Saint-Germain phát biểu sau chiến thắng không tưởng với tỷ số 5-4 trước Bayern Munich. “Nhưng đồng thời cũng xứng đáng với một trận hoà. Và thậm chí, chúng tôi cũng xứng đáng thua trận nữa, bởi vì trận đấu này quá đỗi phi thường.”

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Ánh sáng Alvarez và khoảng lặng phía sau

Giữa lúc Atletico Madrid cần một điểm tựa, Julian Alvarez một lần nữa bước lên phía trước. Không chỉ là người ghi bàn gỡ hòa vào lưới Arsenal, anh còn là trung tâm của mọi đường lên bóng. Tuy nhiên, mọi thứ không trọn vẹn khi tiền đạo người Argentina buộc phải rời sân ở phút 77 vì chấn thương.

Bài toán số 9 của Arsenal khi Havertz chấn thương: Khi Gyokeres chưa phải lời giải

Bài toán số 9 của Arsenal khi Havertz chấn thương: Khi Gyokeres chưa phải lời giải

Bài toán số 9 của Arsenal khi Havertz chấn thương: Khi Gyokeres chưa phải lời giải

Kai Havertz không phải là người duy nhất cảm thấy sự bất lực khi buộc phải rời sân vì chấn thương sau 34 phút trong trận gặp Newcastle United vào thứ Bảy. Những người theo dõi cả trong lẫn ngoài sân Emirates đều hiểu rằng cục diện trận đấu sắp thay đổi.

10 lí do PSG 5-4 Bayern là trận Champions league vui nhất từng có

10 lí do PSG 5-4 Bayern là trận Champions league vui nhất từng có

10 lí do PSG 5-4 Bayern là trận Champions league vui nhất từng có

Vì vẫn còn trận lượt về vào tuần sau, màn so tài này có thể chưa đủ để được gọi là trận Champions League vĩ đại nhất mọi thời đại. Nhưng chắc chắn, nó thuộc nhóm những trận đấu hấp dẫn, kịch tính và giàu cảm xúc nhất mà giải đấu từng chứng kiến. Dưới đây là 10 lý do.

Xem thêm
top-arrow
X