Vòng trước, cũng tại Stamford Bridge, Chelsea bị Leeds United chia điểm trong thế dẫn trước 2 bàn sau chưa đầy một giờ đồng hồ. Đó là trận đấu chỉ số bàn thắng kỳ vọng lên tới 3.13, thế nhưng sự hoang phí trong khâu dứt điểm của hàng công và những thoáng lơi lỏng nơi hàng thủ đã khiến The Blues ôm hận.
Và rồi hôm nay, kịch bản ấy lại tái diễn, thậm chí còn cay đắng hơn. Đối thủ không phải một tập thể giàu truyền thống, mà chỉ là Burnley - đội bóng đang vật lộn trong cuộc chiến trụ hạng. Joao Pedro mở tỉ số ngay phút thứ 4, với pha đệm bóng cận thành sau đường căng ngang dọn cỗ của Pedro Neto. Những tưởng từ khoảnh khắc ấy, Chelsea sẽ chơi tưng bừng, cuốn phăng đối thủ bằng nhịp điệu pressing rực lửa, nhưng rốt cuộc bệnh cũ tái phát.
Hàng công tiếp tục lãng phí thời cơ để sớm định đoạt trận đấu. Cole Palmer, ngôi sao được kỳ vọng bậc nhất, có một ngày thi đấu dưới sức. Anh đá bay ít nhất một cơ hội vàng mười, cùng với nhiều pha xử lý lỗi. Trong khi đó, tuyến giữa, nhiều thời điểm không thể giữ vững nhịp độ.
Chelsea cầm bóng trội hơn nhưng kiểm soát không gian chưa tốt. Những khoảng trống giữa các tuyến lộ ra, tạo điều kiện cho đối thủ vùng dậy phản kháng quyết liệt. Khi thế trận không được khóa chặt, mọi lợi thế đều trở nên mong manh.
Phút 72, bước ngoặt xuất hiện: Trung vệ Wesley Fofana nhận tấm thẻ vàng thứ hai. Một pha xử lý thiếu tỉnh táo đã đẩy đội nhà vào thế khó. Nhìn rộng ra, 6 thẻ đỏ tại Premier League mùa này là con số đáng báo động đối với đội bóng Tây London. Nó không chỉ phản ánh vấn đề chuyên môn, mà còn là câu chuyện về tính kỷ luật và bản lĩnh.
Bi kịch ập đến ở phút 90+3. Hàng thủ đánh mất tập trung, để tiền đạo cắm Zian Flemming phía Burnley thoải mái bật cao đánh đầu tung lưới thủ thành Robert Sanchez. Không có sự đeo bám gắt gao, không có pha bọc lót kịp thời. Và cái giá mà Chelsea phải trả là rất đắt.
Dưới thời Liam Rosenior, Chelsea chơi với cấu trúc rõ ràng hơn trong khâu triển khai bóng từ tuyến dưới. Các hậu vệ biên dâng cao tạo chiều rộng, trong khi tiền vệ trụ thường xuyên lùi về nhận bóng, mở ra các tam giác phối hợp. Họ cố gắng pressing tầm cao thay vì co cụm chờ đợi. Những ý tưởng ấy cho thấy nền móng đang được xây dựng.
Nhưng nền móng kia chưa đủ vững để chống lại áp lực. Khi cần lạnh lùng, họ thiếu sắc bén. Khi cần tỉnh táo, họ nóng nảy. Khi cần kết liễu đối thủ, họ chần chừ. Vấn đề của Chelsea lúc này không chỉ nằm ở chiến thuật, mà còn ở tâm lý thi đấu. Một tập thể trẻ trung có thể dễ thăng hoa, nhưng cũng dễ đánh mất mình trong những khoảnh khắc then chốt.
Nếu Manchester United đả bại Everton trong trận đấu muộn, thì vị trí thứ tư của Chelsea sẽ bị đánh chiếm. Cuộc đua vào Top 4 vì thế càng trở nên khốc liệt. Stamford Bridge hôm nay thiếu không khí rộn rã, thay vào đó là những ánh mắt trĩu nặng và bao tiếng thở dài.
Bóng đá vẫn luôn mở ra cơ hội để sửa sai, song thời gian không đứng về phía những kẻ mãi lặp lại sai lầm. Nếu không sớm vá lại những vết nứt nơi hàng thủ, siết chặt kỷ luật và căn chỉnh thước ngắm trước khung thành, The Blues có thể tiếp tục rơi vào vòng xoáy bi kịch.