Ở lượt đi, trên đất Na Uy, huấn luyện viên Cristian Chivu gây ngạc nhiên khi để Federico Dimarco - người đang có phong độ rất cao, cùng trung vệ Yann Bisseck, ngồi ghế dự bị. Một quyết định khiến giới truyền thông đặt dấu hỏi lớn: Liệu đó là toan tính xoay tua hay sự chủ quan khó hiểu trước một đối thủ bị đánh giá thấp hơn hẳn về đẳng cấp?
Inter hôm ấy không thiếu cơ hội. Hai lần khung gỗ từ chối bàn thắng của họ, như thể thần may mắn quay lưng giữa đêm Bắc Âu buốt giá. Nhưng nếu chỉ đổ lỗi cho số phận, e rằng quá dễ dãi. Nerazzurri kiểm soát bóng nhiều, song thiếu chiều sâu trong các pha triển khai cuối cùng. Họ đưa bóng ra biên, tạt vào, nhưng thiếu sự sắc bén ở điểm chạm quyết định. Những cú dứt điểm hoặc vội vàng, hoặc thiếu lực, hoặc thiếu chính xác.
Trong khi đó, hàng thủ, vốn từng là niềm tự hào, lại mơ ngủ ở những thời khắc then chốt. Các khoảng trống phía sau hai biên lộ ra khi Inter dâng cao. Những pha phản công của Bodo/Glimt không quá nhiều, nhưng đủ lạnh lùng để trừng phạt đại diện tới từ Italia. Đội chủ nhà chơi thứ bóng đá tốc độ, trực diện, sẵn sàng bứt lên chỉ với hai, ba đường chuyền. Và mỗi lần như thế, khung thành Inter lại chao đảo.
Trở lại thánh địa Giuseppe Meazza, Inter nuôi hy vọng lật ngược thế cờ. Một bàn thắng sớm có thể giúp xoay chuyển cục diện. Song, cuộc đời không như mơ. Gần một giờ đồng hồ bóng lăn, Inter tấn công trong bế tắc. Họ ép sân, dồn bóng, sút rất nhiều, nhưng các pha dứt điểm chỉ mang đến nỗi tiếc nuối lớn lao. Để rồi, bi kịch ập xuống. Từ phút 58 đến 72, họ nhận hai bàn thua liên tiếp. Mỗi pha phản công của đội khách lại phơi bày sự mong manh nơi tuyến dưới của Inter: những sai lầm cá nhân (Manuel Akanji), những bước lùi chậm nửa nhịp, những pha kèm người thiếu quyết liệt.
![]() |
Thống kê sau trận cho thấy Inter tung ra đến 30 cú sút (gấp hơn 4 lần so với đối thủ). Chỉ số bàn thắng kỳ vọng của họ lên tới 2.15. Nhưng bóng đá không phải là cuộc thi của những con số đẹp. Sau tất cả, họ chỉ có đúng 1 lần được ăn mừng, và bàn thắng lại đến từ một… trung vệ (Alessandro Bastoni). Những chân sút huyền thoại của câu lạc bộ như Ronaldo de Lima hay Christian Vieri đến xem trận đấu có lẽ phải thất vọng cùng cực trước màn trình diễn của các hậu bối.
Inter có thể viện dẫn những sự thiếu vắng quan trọng: Hakan Calhanoglu và Lautaro Martinez đều chấn thương. Không Calhanoglu, Inter thiếu đi nhịp điệu và những đường chuyền mở khóa. Không Lautaro, họ thiếu một sát thủ trong vòng cấm. Nhưng một đội bóng từng 3 lần vô địch Champions League, từng bước vào trận chung kết mùa trước, lẽ ra phải có phương án B, phương án C. Lẽ ra phải biết cách vượt qua nghịch cảnh…
Thua một đối thủ kém xa về truyền thống và bề dày lịch sử quả là cú sốc lớn. Ở Serie A mùa này, Inter vẫn đang thống trị. Sau 26 vòng, họ hơn AC Milan đến tận 10 điểm, và Scudetto gần như đã nằm trong tầm tay. Sân chơi quốc nội, họ là cỗ máy lạnh lùng, ổn định, biết cách kết liễu đối thủ. Nhưng đấu trường châu Âu luôn đòi hỏi điều gì đó hơn thế: bản lĩnh trong những khoảnh khắc quyết định, sự lì lợm khi bị dồn vào chân tường, và một tinh thần không run rẩy trước áp lực.
Dưới thời Simone Inzaghi trước đây, Inter từng cho thấy hình hài của một tập thể biết chịu đựng, biết chờ đợi, và biết tung đòn ở thời khắc sinh tử. Còn lần này, khi lưỡi dao đã kề cổ, họ lại đánh rơi chính mình. Không có cuộc lội ngược dòng kỳ vĩ. Không có đêm huyền diệu ở Giuseppe Meazza. Chỉ còn lại những tiếng thở dài và ánh mắt thất thần.
Sau trận lượt đi, huấn luyện viên Cristian Chivu thẳng thắn thừa nhận: “Chúng tôi không thể bào chữa cho trận thua này. Chúng tôi lẽ ra phải chơi tốt hơn”. Vậy còn bây giờ, khi giấc mơ châu Âu tan thành mây khói, ông sẽ nói gì với các Interista, với lịch sử của câu lạc bộ? Có lẽ, không lời nào đủ sức xoa dịu.
Bóng đá hiện đại luôn khắc nghiệt, và ký ức về cú ngã trước Bodo/Glimt sẽ còn ám ảnh Nerazzurri rất lâu.
Trên đường Pitch

Inter Milan
AC Milan
