Thứ Năm, 05/02/2026
Zalo

Josep Guardiola: Tiệm cận sự hoàn hảo

Thứ Bảy 28/05/2011 14:43(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Pep Guardiola luôn nói rằng, không có gì là hoàn hảo nhưng mỗi con người luôn phải cố gắng đi tìm điều đó. Với những gì đã và đang diễn ra trong hai thập niên qua, Pep đang thành công trên bước đường của mình, và ít nhất ông đã đến cái ngưỡng tiệm cận của sự hoàn hảo.

Ký ức Wembley

Một ngày tháng Năm cách đây tròn 19 năm là trang sử không bao giờ phai mờ trong ký ức những ai yêu mến Barca. Khoảnh khắc vụt sáng của Ronald Koeman đã giúp Barca giành chiến thắng nghẹt thở ở hiệp phụ thứ hai của trận chung kết Cúp C1 năm 1992 (trận chung kết cuối cùng trước khi giải đấu thay đổi thể thức và trở thành Champions League), trước Sampdoria. Lần đầu tiên Barca được nếm trải hương vị ngôi vương của bóng đá châu Âu.

Hôm ấy, chàng trai 21 tuổi Josep Guardiola được HLV Johan Cruyff cho đá chính, và chỉ thay anh ra sau khi Barca đã có bàn thắng dẫn trước. Pep đã hoàn thành rất tốt vai trò của mình ở khu vực giữa sân, và góp phần rất quan trọng viết nên trang sử cho Barca. Chiến thắng trước Samp, cùng những danh hiệu vô địch La Liga liên tiếp (4 lần), đã mở ra kỷ nguyên “Dream Team 1.0”.

Guardiola tiệm cận sự hoàn hảo!

Tròn 19 năm sau ngày ấy (thực tế là lệch 8 ngày), đã có rất nhiều thứ thay đổi. Wembley, nơi chứng kiến thời khắc lịch sử của Barca, đã thay đổi diện mạo đến mức không thể nhận ra, và trở thành thánh đường xa hoa nhất của bóng đá thế giới; “Dream Team 1.0” mỗi người mỗi ngả; Barca đang là một trong những kẻ thống trị châu Âu, chứ không còn là thế lực mới như ngày ấy (trước đó, Barca chỉ “giỏi” ở Cúp C2 và Cúp UEFA)...

Nhưng cũng có đó ít nhất một thứ không hề thay đổi theo dòng chảy bất tận của thời gian: Cái tên Josep Guardiola. Ngày 20/5/1992, Pep là một thành viên trụ cột của Barca bước lên đỉnh vinh quang tại thánh địa Wembley. Hiện tại, trong lần trở lại Wembley, Pep vẫn đang “ăn cơm” của Barca và dành cả trái tim lẫn thể xác cho đội chủ sân Camp Nou. Chỉ có một khác biệt là Pep không còn tung tăng trên mặt cỏ, mà thể hiện hình ảnh một quý ông lịch lãm bên ngoài đường piste, để chỉ đạo cho “Dream Team 2.0”.

Hiện tại cũng là Wembley

Có thể nói gì về Pep? Sẽ có rất nhiều nhận xét về Pep, về lối chơi tiqui-taca hào nhoáng nhưng không hề thiếu sự hiệu quả. Với Pep, bóng đá không chỉ có danh hiệu và tiền bạc, mà còn phải đề cao cả tính cống hiến, điều mà rất đông người hâm mộ chờ đợi. Mỗi cuộc chơi của Barca và Pep luôn mang đến cảm xúc khó tả cho những người chuộng thứ bóng đá đẹp.

Những câu chuyện về Pep kéo dài không hết, giống như chuỗi thành công mà ông mang về cho Barca từ khi lên kế nhiệm Frank Rijkaard, hồi mùa Hè năm 2008. Chắc chắn, đó những chuỗi ngày thành công mà những người khác chỉ có thể mơ. Có đội bóng nào luôn biết cách gây áp lực trong mọi hoàn cảnh, luôn là những người cầm bóng nhiều hơn đối phương, chuyền nhiều hơn, biến thủ môn của mình thành... một vị khách du lịch? Đó chỉ có thể là Barca của Pep!

Chẳng còn thiếu danh hiệu cao quý nào, từ trong nước ra sân chơi quốc tế, nhưng Barca chưa muốn dừng guồng quay của mình. Tất nhiên, bước chân chinh phục của Pep cũng chưa dừng lại, và ông đang hướng đến những vinh quang mới.

Sau chức vô địch La Liga thứ 3 liên tiếp (chỉ thua một so với kỷ lục của Cruyff), và danh hiệu quán quân Champions League 2008, đỉnh cao mới đang vẫy gọi Pep: trở thành người chiến thắng ở Wembley. Nếu vượt qua M.U trong cuộc chiến cuối cùng của châu Âu mùa giải 2010-2011, Pep sẽ viết trang sử mới mà không một người Barca nào có thể làm được trong quá khứ, kể cả “Thánh” Cruyff. Cụ thể, Pep đang có cơ hội trở thành người đầu tiên mang về chức vô địch Champions League thứ hai cho Barca chỉ trong vòng 3 mùa giải. Năm 1994, Barca cũa Cruyff tưởng như đã làm được điều kỳ diệu này, nhưng bị Milan đánh bại 0-4 trong trận chung kết.

Lịch sử chỉ còn cách một bước chân. Đó là lịch sử của La Masia, Barca và của chính Pep - một con người chưa bao giờ có khái niệm ngủ quên trên chiến thắng và lúc nào cũng mang trong mình khát vọng chinh phục. Đêm nay, Wembley sẽ lại trở thành thiên đường như buổi tối kỳ diệu của tháng 5/1992?

(Theo Thể Thao Văn Hoá)


Có thể bạn quan tâm

Neymar: Thiên tài của sự tranh cãi

Neymar: Thiên tài của sự tranh cãi

Neymar: Thiên tài của sự tranh cãi

17 năm trước, Neymar ghi bàn chuyên nghiệp đầu tiên và khiến sân của Santos như nổ tung trong một trận ở giải vô địch bang São Paulo gặp Mogi Mirim. Hiện tại, anh đã đứng trên đỉnh một bảng thống kê mà người Brazil vốn rất khắt khe mới chịu thừa nhận, trở thành chân sút số một lịch sử Seleção, vượt qua Pelé, Ronaldo, Romário và Zico.

Chúng ta có thể kỳ vọng gì ở Ronaldo tuổi 41?

Chúng ta có thể kỳ vọng gì ở Ronaldo tuổi 41?

Chúng ta có thể kỳ vọng gì ở Ronaldo tuổi 41?

Ở tuổi ngoài 40, chuyện Ronaldo suy giảm về chuyên môn là điều không thể chối cãi và cũng không cần phải né tránh. Ronaldo của hiện tại không còn lao đi như một mũi tên, không còn đủ sức pressing cả trận, không còn phủ bóng lên mọi điểm nóng như thời anh vừa chạm bóng đã khiến cả hàng thủ rối loạn.

Tuổi 41 không êm ả của Ronaldo

Tuổi 41 không êm ả của Ronaldo

Tuổi 41 không êm ả của Ronaldo

Như mọi năm trên mạng xã hội, những đoạn video tổng hợp, những thống kê về các danh hiệu cao quý như Euro, Champions League, Quả bóng Vàng, các kỷ lục ghi bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha vẫn được nhắc lại như một nghi thức quen thuộc. Sinh nhật của Ronaldo từ lâu đã là dịp để thế giới bóng đá tôn vinh một tượng đài của quá khứ huy hoàng.

Đêm cảm xúc của Araujo

Đêm cảm xúc của Araujo

Đêm cảm xúc của Araujo

Lamine Yamal là người chạy tới ôm Ronald Araújo đầu tiên. Chỉ vài giây sau, tám cầu thủ còn lại của Barcelona trên sân cũng ùa tới. Trong lần đầu đá chính sau quãng thời gian gặp vấn đề về tinh thần, Araújo đã ghi bàn thứ hai cho Barça trước Albacete. Bàn thắng đã giải tỏa mọi áp lực, rồi khép lại bằng cái ôm giữa Araujo và Hansi Flick.

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Kai Havertz: Nốt ngân muộn giữa đêm Emirates

Trận bán kết lượt về Carabao Cup 2025/26 giữa Arsenal và Chelsea giống như một bản nhạc kéo dài với phần lớn là những nốt trầm, đến mức cao trào dường như bị nén lại tới tận những giây phút cuối cùng. Và chính ở khoảnh khắc muộn màng ấy, Kai Havertz đã bước ra, đúng lúc và đủ sự lạnh lùng để neo chặt cảm xúc của cả sân khấu Emirates.

Xem thêm
top-arrow
X