Thứ Tư, 08/04/2026
Zalo

Inter lại vô địch lượt đi: Chiến thắng kiểu Inter

Thứ Ba 12/01/2010 14:18(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Trong khi Inter chiến thắng hết trận này đến trận khác, thì Mourinho cũng không có đối thủ trong những buổi họp báo. Tất cả các kẻ thù của Inter đầu hàng vô điều kiện, trong một mùa giải mà Inter mạnh hơn bao giờ hết.

Ibra, anh là ai nhỉ? Giờ thì các tifosi Inter có thể đặt ra những câu hỏi như thế. Trong một thế giới hiện đại đầy ắp các sự kiện, người ta rất dễ nguôi quên một điều, một con người nào đó. Trong thế giới bóng đá, điều đó còn dễ hơn nữa, nhất là với một con người bị cho là tráo trở như Ibra và khi Inter đang thắng dồn dập như thế này. Những kí ức về Ibra chỉ còn lại rất ít.

Thành tích Inter mùa này nói rất rõ: không có anh, Inter chơi tốt hơn, thắng nhiều hơn, ghi bàn dồn dập hơn và chơi đồng đội hơn, là một đội bóng không còn phụ thuộc vào một cá nhân, nhưng luôn có dăm ba cá nhân khác nhau tỏa sáng để đưa đội đến chiến thắng. Mất Ibra, Inter có thêm nhiều Ibra. Nhưng trên hết, sự vắng mặt của Ibra tạo đà cho sự tỏa sáng hơn nữa của một ngôi sao duy nhất mà cái tôi của ông ta là một thứ vũ khí mạnh không kém những bàn thắng, Mourinho.

Nhờ bán Ibra, Inter mới chiêu mộ được Sneijder và D.Milito, những trụ cột của đội bóng mùa giải này


Không cần đến nửa mùa bóng để nhận ra điều ấy: Cùng kì mùa trước, Ibra đã ghi 12 bàn/19 trận (0,63 bàn/trận), mùa này, lỗ hổng Ibra được trám, khi Milito (người hơn Ibra 2 tuổi) đã ghi 11 bàn/17 trận (0,64 bàn/trận). Thêm 8 bàn nữa đến từ Eto’o, người đến từ Barca với tư cách là “hàng gá thêm” trong HĐ bán Ibra. Từ tiền bán được Ibra (phi vụ hệt như Juve bán Zidane để đưa về Buffon, Nedved và Thuram), các nhân tố khác xuất hiện và giúp Inter chiến thắng. Thiago Motta đổ thêm bê tông cho hàng tiền vệ và Sneijder đem đến sự sáng tạo, chất biến ảo và dĩ nhiên, những bàn thắng để đời, như anh đã đóng góp vào những cuộc lội ngược dòng lịch sử với Dynamo Kiev và Siena.

Inter có thể thua đến tận phút 89 như ở Kiev, phút 88 ở San Siro với đội cuối bảng Siena, thế nhưng lưỡi hái của thần chết chỉ dám lướt nhẹ qua sợi tóc của họ mà không đưa xuống thấp hơn nữa, vì thể nào cũng có một thiên thần cứu mạng xuất hiện đúng lúc để giúp họ chiến thắng cái chết. Mùa trước, trên sân cỏ, Juve đã chống cự, Milan đã chiến đấu, Genoa và Fiorentina chưa bao giờ bỏ cuộc. Mùa này, Juve chỉ là một ảo tưởng mong manh ngắn ngủi và từ 3 tháng nay hạ vũ khí, Milan của Leo giờ là đối thủ lớn nhất nhưng không ai tin họ có thể quật ngã Inter, còn những đội bóng khác đã đầu hàng Inter từ lâu.

Trong khi đội bóng tiếp tục chiến thắng trên sân cỏ, thì trước micro, Mourinho mở rộng các cuộc tấn công đối thủ, sử dụng ngôn từ một cách mạnh mẽ và tàn bạo hơn trước, trong một cuộc chiến mà ông luôn giành phần thắng, bởi “kẻ địch” đã nhận phần thua ngay từ đầu mà không chiến đấu. Mùa trước, vẫn còn những người dám phản công Mourinho, từ Lo Monaco, Mihajlovic, Beretta, Ranieri đến Ancelotti. Mùa này, Ancelotti đã sang Anh, những người còn lại câm bặt vì dường như Mourinho cũng như Inter đều coi những người này và đội bóng của họ không phải là những đối thủ.

Một sự thật phải thừa nhận: trong khi Inter mạnh hơn trước, thì Serie A không yếu kém hơn trước về chuyên môn nhưng thiếu ổn định hơn và khi trật tự ở tốp dưới dần được tái lập, mùa bóng đã qua được một nửa và Inter đã bỏ xa tất cả từ lâu. Tất cả các đối thủ lớn nhất của Inter, từ Milan, Juve cho đến Roma (trừ Fiorentina), cho đến những đội có khả năng gây khó dễ cho họ, từ Palermo đến Napoli, đều đã thay HLV và mất rất nhiều thời gian để tái thiết. Những HLV giỏi nhất có thể cản trở Mourinho đều đã hoặc ra đi (Ancelotti, Mancini) hoặc bị sa thải và bó gối ngồi nhìn ông làm mưa làm gió (Spalletti).

Ai có thể cản nổi Inter hướng đến một Scudetto nữa (và nhiều Scudetto khác trong những năm tới)?

Inter là số 1

Kết thúc lượt đi, Inter đứng đầu hầu như trên tất cả các phương diện, từ thắng nhiều nhất (14 trận), thua ít nhất (2), ghi nhiều bàn thắng nhất (41), thủng lưới ít nhất (17) cho đến giành nhiều điểm sân nhà nhất (26) và sân khách nhất (19). Đội bóng không chỉ là một tập hợp của những cá nhân xuất chúng và có thể chơi bản năng nhất Serie A nếu hoàn cảnh thúc đẩy, mà còn là một khối vững chắc trên mọi khía cạnh, từ tinh thần cho đến kĩ thuật. Họ giành được nhiều điểm hơn mùa trước (45 so với 43), ghi được nhiều hơn cùng kì năm ngoái (hơn 8 bàn) và vẫn chiến thắng trong cả những thời điểm khó khăn nhất về nhân sự, như lúc này, khi không có Eto’o hay Muntari, đến mức như trận gặp Siena, phải đưa lên đội hình dự bị đến 5 cầu thủ của đội trẻ, đồng thời là một cỗ máy nghiến nát đối thủ bằng sức mạnh tập thể (12 cầu thủ đã ghi bàn mùa này, đến từ tất cả các tuyến (11 bàn Milito, 8 Eto'o, 5 Balotelli, 4 Sneijder, 3 Maicon và Stankovic, 2 Cambiasso, 1 bàn cho Lucio, Motta, Muntari, Samuel và Vieira).

Tiến bộ vượt bậc mà không cần Ibra

2008-09 2009-10

Số điểm 43 điểm 45 điểm
Bàn thắng 33 41
Bàn thua 14 17
Trận thắng 13 14
Trận thua 2 2
Ghi bàn nhiều nhất Ibra,12 Milito, 11

Inter: 4 lần vô địch mùa đông

Các thống kê của Serie A theo thể thức 20 đội cho thấy, trong lịch sử Serie A, chỉ có 2 lần các đội VĐ mùa đông không đoạt Scudetto, là Juve mùa 1946/47 và Inter mùa 1950/51, với Scudetto vào tay các đội đứng nhì bảng sau nửa giải, là Torino và Milan, nhưng khi ấy, họ chỉ cách các Juve và Inter đúng 1 điểm, không phải 8 điểm (còn 1 trận chưa đá) như Milan với Inter bây giờ.

Mùa bóng VĐ mùa đông Scudetto

1946-47 Juventus TORINO
1948-49 Torino TORINO
1949-50 Juventus JUVENTUS
1950-51 Inter MILAN
1951-52 Juventus JUVENTUS
2004-05 Juventus JUVENTUS*
2005-06 Juventus JUVENTUS*
2006-07 Inter INTER
2007-08 Inter INTER
2008-09 Inter INTER
2009-10 Inter ?

* Juve bị tước Scudetto

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Trong hơn một giờ đồng hồ ở Bernabeu, Real Madrid gần như bị Bayern Munich bóp nghẹt. Đội khách pressing gắt, kiểm soát nhịp độ tốt hơn và tạo ra cảm giác sắc bén trong từng pha chuyển trạng thái. Luis Diaz mở tỷ số trong hiệp một, rồi Harry Kane nhân đôi cách biệt chỉ 20 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, đẩy Real vào thế chông chênh ngay trên sân nhà. Có thời điểm đại diện Đức chơi vượt trội đến mức khiến Real lép vế toàn diện.

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Manuel Neuer đã có một trận đấu phi thường, không những ở số lần cứu thua, mà còn ở cách anh kiểm soát mọi nguy hiểm bằng sự từng trải. Trong thế trận mà Bayern Munich vận hành trơn tru, Neuer vẫn là điểm tựa đảm bảo không một kịch bản xấu nào có cơ hội xảy ra.

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Bruno Fernandes: Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt trên trang chủ Man Utd, Fernandes thừa nhận anh vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhớ lại bầu không khí của ngày hôm đó. Anh cũng nhắc tới nhiều huyền thoại khác của Man United trong quá khứ, trong đó có việc anh rất muốn được chơi cùng Michael Carrick ở thời kỳ đỉnh cao của vị HLV này.

Giờ chỉ có phép màu mới cứu được ghế Arne Slot

Giờ chỉ có phép màu mới cứu được ghế Arne Slot

Giờ chỉ có phép màu mới cứu được ghế Arne Slot

Vào tháng 5/2012, tập đoàn Fenway Sports Group, đơn vị sở hữu Liverpool đã sa thải biểu tượng của CLB là HLV Kenny Dalglish rồi bổ nhiệm Brendan Rodgers thay thế. Ở mùa 2011/2012, Liverpool giành League Cup, thua sát nút Chelsea trong trận chung kết FA Cup nhưng chỉ kết thúc Premier League ở vị trí thứ tám đầy thất vọng.

Xem thêm
top-arrow
X