Thứ Năm, 14/05/2026
Zalo

Henry: Khi vị Thánh trở lại Emirates

Thứ Tư 31/03/2010 13:53(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Khi rời khỏi Emirates năm 2007, Thierry Henry vẫn còn được các CĐV Arsenal ví von” như một vị “Thánh sống”, với tư cách là cây ghi bàn xuất sắc nhất mọi thời đại của các Pháo thủ. Nhưng khi lần đầu trở lại sân này sau gần 3 năm, rất có thể tiền đạo người Pháp sẽ lại bắt đầu trận đấu từ băng ghế… dự bị. Một cuộc tái ngộ buồn cho Titi.

Nhưng Henry không có lý do gì để mà hối tiếc. Trong 8 năm gắn bó với đội bóng thành London, anh đã gần như có tất cả mọi thứ, danh vọng, niềm vui cũng như sự thừa nhận. Nhưng có một danh hiệu mà Henry đã không thể nào cùng Arsenal chinh phục nổi là chiếc Cúp Champions League. Thậm chí, khi đã đi đến sát đỉnh vinh quang thì giấc mơ ấy đã bị chính Barcelona kết liễu. Đó chính là lý do khiến Henry quyết định dứt áo ra đi, và chỉ 2 năm sau khi chuyển tới Barca, anh đã được toại nguyện.

Với Henry, có lẽ thế cũng là đã đủ. Và bản thân anh cũng ý thức được điều đó. Vậy nên, khi chứng kiến những bước thăng tiến vượt bậc của cầu thủ trẻ Pedro ở mùa này, tiền đạo người Pháp đã nín lặng. Mùa này, Henry mới chỉ ghi được 3 bàn cho Barca (đều ở Liga), trong khi những pha xử lý vụng về thì trở nên thừa thãi. Tất cả chỉ thấy một Henry chậm chạp và thiếu cảm hứng, rất hay bỏ lỡ cơ hội trong những lần hiếm hoi được vào sân.



Thế nên, thay vì đòi hỏi được đối xử như một ngôi sao lớn, anh bằng lòng với những lần vào sân từ ghế dự bị, cho dù điều ấy có thể khiến Henry cảm thấy đôi chút xót xa khi trở lại Emirates, nơi mà nhiều CĐV vẫn nhìn anh bằng ánh mắt tôn thờ. Bởi những dấu ấn mà Henry tạo dựng được trong màu áo của Arsenal là quá sâu đậm, và sẽ còn rất rât lâu nữa, sân Emirates mới tìm được một người thay thế xứng đáng. Hoặc cũng có thể là chẳng bao giờ.

Nhưng sự thật là, ngay cả khi có trở lại khoác áo đội bóng cũ, Henry cũng sẽ không thể tìm lại được những ngày tháng hào hùng như trước đây. Cho dù trong số những tiền đạo mà Wenger có trong tay hiện nay, từ Van Persie, Bendtner cho tới Eduardo, không ai có thể sánh được với Henry thời đỉnh cao, song điều quan trọng là Arsenal giờ đã tìm được một đầu lĩnh xứng đáng, Cesc Fabregas, người mà sức ảnh hưởng đối với các đồng đội trên sân cỏ thậm chí còn lớn hơn cả những gì Henry làm được cách đây vài mùa giải!

Hình ảnh của Henry chính là ví dụ điển hình cho sự đào thải khắc nghiệt của bóng đá. Mà Henry thì phải hiểu điều đó hơn ai hết. Những ngày còn ở Arsenal, anh đã từng chứng kiến cảnh những trụ cột cùng thời, như Gilberto Silva hay Pires, đều đã bị HLV Arsene Wenger đẩy khỏi Emirates chỉ bởi một lý do đơn giản là đã ngoài 30 tuổi. Ngay cả một huyền thoại sống khác trước Henry là Denis Bergkamp cũng phải chấp nhận sự đào thải khắc nghiệt đó (thậm chí, ngay sau khi Bergkamp giải nghệ, áo số 10 của anh được trao cho một hậu vệ là Gallas!).

Trong khi đó, Henry giờ đã 33. Tất nhiên, cũng sẽ có những ngoại lệ, chẳng hạn như đối với trường hợp của Sol Campbell. Nhưng trở lại để đánh bóng băng ghế dự bị, hay chấp nhận một vai trò khiêm tốn, sau lưng tân thủ lĩnh Cesc Fabregas thì quả là điều đáng thất vọng đối với một huyền thoại sống của sân Emirates. Do đó, cho dù Wenger có cất lời mời, hẳn Henry cũng sẽ lịch sự từ chối, để giữ lại hình ảnh đẹp đẽ của về những ngày tháng hoàng kim của mình trong lòng các CĐV Arsenal.

Những con số của Henry

50 Henry đã ghi được tổng cộng 50 bàn thắng ở Champions League, chỉ kém Van Nistelrooy (56) và Raul (66) trong danh sách các chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử Cúp này. Còn nếu tính trên bình diện Cúp châu Âu thì anh đã có 59 bàn.

110 Henry đã ra sân 110 lần ở Champions League, xếp thứ 5 trong danh sách những cầu thủ đá nhiều trận nhất, sau Raul 130, Roberto Carlos 120, Giggs 116, Scholes 114. Tính cả các Cúp châu Âu thì số trận của Henry là 138.

3 Mùa này, Henry mới ghi được 3 bàn, đều ở Liga. Anh là chân sút duy nhất của Barca chưa ghi bàn ở Champions League (Messi 4, Pedro 3, Ibra 2).

226 Đó là số bàn thắng mà Henry đã ghi trong 370 trận khoác áo Arsenal (hiệu suất 0,61 bàn/trận). Còn trong màu áo Barca, anh đã ghi được 48 bàn trong 115 trận (0,41 bàn/trận).


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Roberto Baggio: Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Ở chuyến làm khách cực kỳ quan trọng trước West Ham, lại thêm một trận đấu nữa Arsenal hoàn thành được hai việc tưởng chừng rất khó. Đó chính là khiến người hâm mộ của họ cảm thấy bất an, thậm chí không hài lòng với màn thể hiện chưa đạt yêu cầu ngay cả khi giành chiến thắng, nhưng đồng thời cũng khiến người ai ghét họ phải “tức đỏ mắt”. Rốt cuộc, dù muốn hay không thì những cung bậc cảm xúc lẫn lộn đó lại tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Xem thêm
top-arrow
X