Thứ Năm, 07/05/2026
Zalo

Del Piero chuẩn bị gia hạn HĐ với Juve: Trọn đời Juve

Thứ Sáu 17/07/2009 14:23(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
“Del Piero alla Maldini” (Del Piero theo kiểu Maldini). Ở Italia, người ta nói thế khi chứng kiến Del Piero chuẩn bị gia hạn HĐ từng năm một với Juve, đúng theo cách mà Maldini và Milan đã từng làm cùng nhau những năm qua. Cho đến khi nào cả 2 bên thấy chẳng còn lí do gì để gắn bó với nhau.
 
Sau cơm ăn và áo mặc (Diego và Felipe Melo), là tình yêu (Del Piero). Những ngày hạnh phúc và đầy lạc quan của Juve dường như vẫn đang tiếp diễn cùng với tuần trăng mặt của Ferrara ở đội bóng áo sọc trắng-đen. Các tifosi của Juve đang gạt sang bên những phiền muộn của mùa bóng trước, và ở trại tập Pinzolo, miền bắc Italia, sau khi đã sung sướng nhìn thấy những ngôi sao mới người Brazil xuất hiện trong nụ cười rạng rỡ, là những tiếng hát “Một đội trưởng, chỉ có một đội trưởng” (Un capitano, c’è solo un capitano) vang lên từ các khán đài của sân Pineta trong trận đấu tập đầu tiên của mùa hè.

Các tifosi mới biết tin Del Piero và Juventus chuẩn bị gia hạn HĐ một năm nữa, cho đến 2011, khi anh 37 tuổi và từ đó cứ mỗi mùa hè, 2 bên lại nhanh chóng ngồi vào bàn thương lượng để kí một giao kèo mới kéo dài thêm 1 năm nữa, cho đến khi nào Del Piero cảm thấy không còn hứng thú chơi bóng và Juve phát ngán với bản mặt của anh nữa thì thôi. Tóm lại, một HĐ theo kiểu Milan và Maldini đã kí với nhau: lương không đổi, nhưng chỉ kéo dài từng năm một. Theo cách ấy, Maldini đã chơi cho Milan đến năm 42 tuổi mới chính thức chia tay. Mà bây giờ Del Piero mới “chỉ” có 35...

Del Piero: Mâĩ mãi một tình yêu
 
Những gì đang diễn ra cho thấy Juve đang dành cho một cầu thủ của đội tất cả những điều tốt đẹp nhất mà trước nay họ chưa từng làm đối với bất cứ ai, dù đó là những huyền thoại lớn đã có bao đóng góp lớn lao cho lịch sử của CLB. Boniperti giải nghệ trong im lặng và những giai đoạn cuối sự nghiệp của ông không có chi tiết nào đáng chú ý. Platini ra đi một cách thanh thản và nhẹ nhàng như không có gì xảy ra, và mùa bóng cuối của ông ở sân Delle Alpi không hoàn toàn mãn nguyện. Baggio bị bán đi ngay khi được giá. Zidane tương tự, vì anh là người Pháp, không phải Italia. Chỉ duy nhất Del Piero trở thành một huyền thoại đương đại của đội bóng giàu truyền thống quốc nội nhất Italia, với một hành trình gắn bó suốt 16 năm với hơn 600 trận đấu và 262 bàn thắng đã qua.
 
Nhưng tất cả đều có giới hạn của nó. Thái độ ứng xử của Juve đối với anh là hoàn toàn hợp lí và xứng đáng. Không phải một HĐ kéo dài 3 năm như HĐ kí kết gần nhất năm 2007 mà cả 2 bên đã mất đến 2 tháng để thương lượng từng chi tiết, mà chỉ 1 năm và sau đó tùy tình hình sẽ tính tiếp, bởi không phải Juve không tôn trọng số 10 đã đi vào lịch sử của mình, mà việc gia hạn HĐ quá dài không chỉ là một rủi ro lớn cho Juve nếu Del Piero không còn phong độ và thể lực như trước, mà đó là một sự bất công đối với một số 10 vừa đặt chân tới Italia để chào đón một tương lai rực rỡ (Diego) và một số 10 khác đang lớn lên từng ngày (Giovinco).
 
Maldini đã không chỉ đứng vững trong tim của người hâm mộ mà còn trở thành một nhân vật không thể thiếu trong hàng phòng ngự Milan trong suốt những năm qua và sự tận tụy phục vụ của anh cũng như việc Milan dựa vào đó để từ chối thực hiện những cuộc trẻ hóa ở hàng thủ đã vô hình chung trở thành một lực cản to lớn đối với phát triển của đội bóng. Del Piero cũng đã là một thần tượng lớn trong lòng các tifosi Juve nhưng tình yêu mà anh dành cho đội và cho chính anh đôi khi đã trở thành một vấn đề lớn cho đội bóng. Những mâu thuẫn với Ranieri trong 2 mùa bóng qua kết thúc bằng việc ông HLV khốn khổ này ra đi chính là thể hiện vai trò ngày một lớn của Del Piero trong đội, một thắng lợi tuyệt đối, bởi anh không chỉ là đội trưởng mà còn là một cái gì đó lớn hơn thế nhiều. Anh đặt ra những yêu cầu và điều kiện với Ranieri, anh gây sức ép với ông và BLĐ Juve, anh giống như một ông chủ với các cầu thủ và không lấy gì đảm bảo anh không làm điều tương tự trong mùa bóng tới với Ferrara, kể cả khi vị HLV trẻ này là bạn anh, một khi anh không hài lòng về một điều gì đó? Điều đáng tiếc ở Maldini, là anh không biết dừng lại khi có thể. Điều không hay ở Del Piero là anh quên mất tính hy sinh.
 
Trước mắt, anh sẽ đá cho Juve đến 2011, nhưng xa hơn, đến 2012 hoặc 2013, không ai dám chắc nữa. Số 10 của Juve đang làm tất cả để trở lại ĐTQG cho World Cup 2010, coi đó là mục tiêu lớn nhất trước mắt của anh. Việc thỏa mãn giấc mơ được dự World Cup cuối cùng có thể kéo theo một hệ quả: anh không còn ham muốn chơi bóng nữa. Nhưng nếu Lippi không gọi anh đến Nam Phi 2010 có thể đồng nghĩa với việc anh sẽ “chứng tỏ” mình với Juve thêm dăm ba năm nữa. Tội nghiệp Diego và Giovinco...

(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Xuyên suốt 140 năm hình thành và phát triển, chưa bao Arsenal thuận lợi tiến vào một trận chung kết Champions League, đồng thời nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League. Đối với nhiều đội bóng lớn tại Châu Âu, điều này có thể rất bình thường. Ở Anh, hai đại diện ưu tú của thành Manchester thậm chí từng giành “cú ăn ba” kinh điển ở mùa giải 1998/1999 và 2022/2023. Nhưng với riêng Arsenal, họ vừa chạm tay vào lịch sử theo cách của riêng họ.

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Cách đây 16 ngày, vẻ mặt thất thần của các Gooners sau tình huống Kai Havertz đánh đầu chệch khung thành Manchester City trong gang tấc như báo hiệu một sự sụp đổ “thường lệ” của Arsenal vào giai đoạn cuối mùa. Người hâm mộ Arsenal căm ghét cái thứ cảm giác ấy đến cùng cực, nhưng họ một lần nữa phải bất lực chứng kiến viễn cảnh đó có thể lặp lại thêm một lần nữa. 

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Man City tưởng như đã kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi tại Hill Dickinson, khi thế trận áp đảo và những khoảnh khắc thăng hoa của Jeremy Doku giúp họ nắm lợi thế trước Everton sau hiệp 1. Nhưng sự lỏng lẻo nơi hậu phương đã khiến mọi thứ rẽ sang hướng khác. Trận hòa 3-3 tai hại khiến thầy trò Pep Guardiola đánh mất quyền tự quyết trong cuộc đua đến chức vô địch Premier League với Arsenal.

Xem thêm
top-arrow
X