Chủ Nhật, 15/03/2026
Zalo

Cuộc đua vô địch Premier League: Sự kiên nhẫn của Mourinho đã chiến thắng

Thứ Hai 03/03/2014 14:35(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Màn kịch câm trong phòng thay đồ Chelsea vừa qua cho thấy sự kiên nhẫn đáng nể của ông trong 90 phút, và cú bứt phá của đội bóng áo xanh trong hai tháng qua là minh chứng cho sự tôn thờ của Mourinho với chữ nhẫn trong cả chặng đường đã qua.

Trong khi Arsenal đã hụt hơi rất nhanh, Man City oằn mình với kỳ vọng trên nhiều đấu trường còn Liverpool vẫn phải sống theo cảm hứng của Luis Suarez, thì Chelsea của Mourinho vẫn thế: Không quá ấn tượng, nhưng chắc chắn như một cỗ xe tăng.

chelsea
 

Arsenal loạn nhịp

Arsenal đã đi đến giới hạn, khi Champions League trở lại và một lịch đấu rất nặng đã khiến họ kiệt quệ. HLV Arsene Wenger thì có vẻ đã mất bình tĩnh: Ông chỉ trích trọng tài đã tặng cho Stoke "một món quà" trong một tình huống mà Laurent Koscielny đã chạm tay rõ mười mươi. Pháo thủ thậm chí chỉ cầm bóng ngang ngửa Stoke, và để đội chủ nhà chiếm thế chủ động trong phần lớn thời gian.

Đó là một Arsenal rất nôn nóng, dù Britannia là nơi đi dễ khó về với bất kỳ đại gia nào mùa giải này (Chelsea và Man United đều từng chia điểm ở đây). Họ càng cố kiểm soát bóng và đẩy cao đội hình thì càng bị đánh bật ra xa vì những đợt tấn công chưa được chuẩn bị kỹ càng và một Olivier Giroud quá thiếu cơ động ở phía trên.

Arsenal chơi nhanh ngay từ đầu và muốn giải quyết đối thủ sớm, nhưng đó là tham vọng viển vông với một đội hình dễ tổn thương và lực lượng chưa đủ chiều sâu. Kết quả là họ đã phải trả giá, với một kịch bản cũng không khác là mấy so với những thảm bại 1-5 trước Liverpool và 3-6 trước Man City: Arsenal muốn chứng tỏ mình, nhưng không đủ sự điềm tĩnh cần thiết.

Man City chịu áp lực khủng khiếp

Đội bóng áo xanh chịu áp lực vì là một trong những đội đầu tư mạnh tay nhất trong mùa Hè, và Manuel Pellegrini cũng chịu sức ép phải chứng tỏ được bản thân mình ở một CLB giàu tham vọng. Áp lực ấy càng khủng khiếp hơn sau khi Jose Mourinho đá một quả bóng chết người về phía họ sau tuyên bố: "Họ sẽ phải giành được danh hiệu trên cả 4 đấu trường."

Thất bại trước Barcelona ở lượt đi vòng 1/8 Champions League cho thấy Man City, dù sở hữu lực lượng tinh nhuệ số một Premier League, vẫn chưa được chuẩn bị đầy đủ cho sức ép kiểu này. Vì phải đá chung kết Cúp Liên đoàn, họ cũng đã "chậm chân" 2 trận so với các đối thủ còn lại, và với những gì Chelsea đang thể hiện, Man City gặp bất lợi rõ ràng về mặt tâm lý. Đó là chưa kể việc Pellegrini hoàn toàn có thể trở thành nạn nhân trong một cuộc tâm lý chiến khác của Jose Mourinho.

Khác biệt nằm ở Mourinho

Man United có lẽ cần thêm ít nhất 1-2 mùa giải nữa để có thể vượt qua cú sốc thiếu Sir Alex Ferguson, trong khi Liverpool sẽ phải cầu nguyện rằng Luis Suarez sẽ duy trì được phong độ khủng khiếp trong hai tháng nước rút còn lại.

Chelsea có những điểm tựa vững vàng hơn thế: Một đội hình có chiều sâu (sự tỏa sáng bất ngờ của Andre Schuerrle mới đây là minh chứng), lối chơi chắc chắn, thực dụng, và trên hết, một Mourinho nguy hiểm hơn. Nếu như trong nhiệm kỳ đầu ở Chelsea, HLV người Bồ nói rất nhiều và luôn đặt Chelsea vào tâm thế căng như dây đàn, thì bây giờ, ông biết lúc nào cần nói, lúc nào không, và nhẹ nhàng đẩy quả bóng áp lực cho đối phương.

Sự im lặng của Mourinho trong giờ giải lao trận gặp Fulham cho thấy rằng ông không còn cái tiểu khí của những HLV thông thường nữa: Chelsea bế tắc trước đội cuối bảng đáng ra là cái cớ để ông "sạc" cho cả đội một trận, nhưng rốt cuộc, ông đã im lặng và để họ tự điều chỉnh. Một sự kiên nhẫn hiếm thấy, giống như cái cách mà ông đã im lặng trong cả lượt đi, tuyên bố rằng Chelsea "chưa phải ứng viên vô địch", để rồi bây giờ lộ diện là ứng viên số một của giải đấu.

David Moyes và Brendan Rodgers đều còn quá "non" để đối phó với một Mourinho còn lọc lõi hơn trước đây. Pellegrini mang theo nỗi mặc cảm thua kém từ TBN về Man City, còn Wenger trong thời kỳ trắng tay chưa bao giờ là đối thủ của Mourinho trong cuộc đua về điểm số. HLV người Bồ chính là ưu thế lớn nhất mà Chelsea có.

Theo Thể Thao Văn Hoá

Có thể bạn quan tâm

Tuổi 16 rực rỡ của Max Dowman tại Arsenal

Tuổi 16 rực rỡ của Max Dowman tại Arsenal

Tuổi 16 rực rỡ của Max Dowman tại Arsenal

Tuổi 16 của các bạn có gì? Đa phần chúng ta từng trải qua tuổi 16 gắn chặt trên băng ghế nhà trường với những giờ học căng thẳng, bắt đầu hình thành nhu cầu muốn xin tiền bố mẹ để tiêu vặt, thi thoảng la cà quán nét cùng lũ bạn thân và tìm nhiều cách để gây chú ý với cô bé lớp bên mà mình có thiện cảm. 

Premier League đang trở nên chán ngắt, cứu cánh cho nó chính là...hệ thống 3 trung vệ

Premier League đang trở nên chán ngắt, cứu cánh cho nó chính là...hệ thống 3 trung vệ

Premier League đang trở nên chán ngắt, cứu cánh cho nó chính là...hệ thống 3 trung vệ

Premier League đang… bế tắc. Lần gần nhất giải đấu này tạo ra cảm giác như vậy là khoảng 1 thập kỷ trước. Thuở ấy, mặc dù doanh thu từ bản quyền truyền hình của họ đã tăng vọt và bỏ xa phần còn lại của châu Âu, nhưng các đội bóng mạnh nhất Premier League thì lại… nói thẳng ra là chơi rất tệ. 

Nhắm Julian Brandt cho mùa giải mới: Bước đi hợp lý của Arsenal

Nhắm Julian Brandt cho mùa giải mới: Bước đi hợp lý của Arsenal

Nhắm Julian Brandt cho mùa giải mới: Bước đi hợp lý của Arsenal

Arsenal đang đứng trước cơ hội tạo nên mùa giải lịch sử với việc nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League, đồng thời tiếp tục tiến sâu tại các đấu trường cúp. Ngoài việc dồn sự tập trung vào giai đoạn cao điểm của mùa giải 2025/2026, công tác tuyển chọn nhân sự cho mùa giải mới vẫn đang được âm thầm tiến hành. Trong số nhiều tin đồn xuất hiện trên các mặt báo, cái tên Julian Brandt bất ngờ được gọi tên.

Xem thêm
top-arrow
X