Chủ Nhật, 31/05/2026
Zalo

Câu chuyện Serie A: Giữa hai chân Abbiati…

Thứ Bảy 08/10/2011 14:49(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

…là một thất bại, cụ thể hơn, là quả bóng khẳng định sự sụp đổ của một đế chế trước Juve trong giai đoạn đầu của một mùa giải không thể nào tệ hơn thế nữa. Đấy là khi thủ môn xuất sắc nhất Serie A mùa trước mắc sai lầm sơ đẳng khi cản phá một cú sút không mấy hiểm hóc của Marchisio. Pha bóng ấy là biểu tượng cho một sự thất bại tập thể của các nhà ĐKVĐ, 5 vòng đấu qua như một hạm đội bị đánh đắm.

Khi tiếng còi cuối cùng của trọng tài Rizzoli cất lên trên sân Juventus Stadium đêm cuối tuần vừa rồi, có lẽ Milan và nhất là Abbiati không nghe thấy 3 tiếng kêu của nó, mà là tiếng của cái máy chém rít lên trên cổ họ. Những nhà vô địch vẫn là họ. Nhà vô địch vẫn là anh, Abbiati, thủ thành Milan, nhưng trong cái giây phút tệ hại của trận đấu ấy, dưới ánh đèn sáng rực của SVĐ mới khánh thành của Juve và cú sút không phải là không thể chặn được của Marchisio, anh trở thành người gác cổng của địa ngục. Người ta chứng kiển một cảnh tượng trái ngược khi bóng từ 2 chân Abbiati sau cú chặn hờ hững và thiếu tập trung của anh khiến Milan thủng lưới bàn thứ 2: Abbiati quỳ xuống trên đầu gối như một người đang cầu nguyện trong run rẩy. Ở đầu sân bên kia, Buffon, người mà Abbiati từng được Berlusconi đưa đến để thay thế như một sự đền bù Juve sau khi Kaka làm vỡ vai anh ở trận tranh Cúp Luigi Berlusconi 2005, đang ăn mừng như một gã điên.

Giữa hai chân Abbiati là ...một thất bại

Đấy là hình ảnh tiêu biểu từ đồ thị hình sin của Juve và Milan, hai “diễn viên” sáng giá nhất của bộ phim Calciopoli 5 năm về trước. Juve đang ngoi lên mặt nước bằng cách đạp Milan xuống đáy sâu. 5 trận đấu đầu giải cho thấy một Milan đang bị nung chảy ra. Những ngôi sao trụ cột rồi cũng sẽ trở lại khi các phòng bệnh vắng hẳn các “bệnh nhân”. Chiến thắng rồi cũng sẽ đến. Nhưng nhiều nhà bình luận, những người trở nên “thông minh” hơn vào những ngày sau trận đấu sau khi đã chứng kiến tất cả, không thể phủ nhận được rằng, nếu một đội ĐKVĐ đã chỉ hòa trên thế thua ngay tại sào huyệt của mình, đã bị Napoli nhận chìm bởi 3 bàn thua, đã chỉ thể hiện sự anh hùng duy nhất trong một thế trận phòng ngự tầng tầng lớp lớp ở Camp Nou, thì đội bóng ấy đang như một chiến hạm bị bắn thủng. Mệt mỏi vì thiếu vắng một loạt các ngôi sao, phải thi đấu với hầu như một đội hình duy nhất theo nhịp độ 3 ngày/trận trong 20 ngày liên tiếp, trong hiệp 2, đội bóng ấy như một ông già bị bạo hành trước một Juve mạnh mẽ và khao khát đang ào lên mạnh mẽ ở mọi hướng. Mà cái đội bóng đã luôn cảm thấy sống trong sự bất công tột cùng của vụ Calciopoli mà họ coi mình cũng chỉ là một nạn nhân ấy lại được thúc đẩy ào ạt từ hàng triệu juventino trên khắp hành tinh, mà đại diện ưu tú của họ là hơn 4 vạn người ngồi trên các khán đài đêm ấy. Juventus Stadium giống như một đấu trường La Mã, nơi những khán giả điên rồ và khát máu hò hét đòi tay võ sĩ giác đấu mà họ đặt cược cả tình yêu và tiền bạc vào đó phải ra nhát kiếm ân huệ vào ngực kẻ thù sau khi đã quần cho hẳn mệt lử.

Giây phút bóng lọt giữa 2 chân Abbiati đi vào lưới Milan, bầu trời như sụp đổ với anh và các milanista. Những người hùng và kẻ tội đồ đôi khi được sinh ra từ những sai lầm kiểu ấy, như chính câu chuyện của anh, con người đã từ vị trí thủ môn số 2 bước vào lịch sử Milan bằng cửa chính một cách tình cờ. Đấy là mùa bóng 1998/99, khi Zaccheroni buộc phải đặt niềm tin nơi anh sau khi thủ môn số 1 Sebastiano Rossi bị đuổi khỏi sân trong một trận đấu và bị treo giò mấy trận sau đó. Trẻ trung và thô mộc, qua mùa Scudetto ấy, Abbiati nhanh chóng trở thành một trong những “người gác đền” xuất sắc nhất trong lịch sử CLB, ngang với Cudicini và Albertosi. Thế rồi Milan tin Dida hơn. Hành trình phiêu bạt của Abbiati bắt đầu qua muôn nơi, từ Genoa (nhưng sau đó phải trở lại Milan ngay, vì Genoa bị giáng xuống Serie C1 vì dàn xếp tỉ số), qua Juve mùa thu 2005 cho đến Torino mùa bóng sau đó. Ở đấy, anh tưởng đã tìm thấy một gia đình mới. Nhưng anh nhầm. Những CLB ấy chỉ muốn mượn anh một mùa bóng, dù anh chơi rất hay. Nhưng anh vẫn không thể trở lại San Siro, vì Milan lại giống một ông bố sẵn sàng từ bỏ con trai bất cứ lúc nào. Trong những giây phút chán nản ấy, hiện lên trong anh những suy nghĩ cực đoan mà người đời không thể chấp nhận: anh thừa nhận mình tôn thờ Hitler và chủ nghĩa phát xít. Anh trở thành một biểu tượng điên rồ của những lũ ultra cực hữu. Cho đến khi trở lại Milan mấy mùa trước, Abbiati đã luôn đi nhầm hướng, đã luôn theo lầm tư tưởng và đã luôn đi lạc đội hình. Anh đã chơi xuất sắc mùa trước. Anh vẫn chơi hay trong cả 8 trận chính thức đã ra sân mùa này. Cho đến pha “đẻ bóng” trên sân Juve.

Bây giờ, Milan đang sa sút, còn Abbiati không được các ultra đã từng hết mực yêu mến anh tha thứ. Một trong những nhóm ultra khét tiếng nhất của Milan đã tuyên bố giờ anh không cùng tư tưởng với chúng nữa, vì “những kẻ như hắn bắt đầu đứng về những người vô sản”. Ở tuổi 34, Abbiati bắt đầu đi xuống, giống Dida những năm cuối sự nghiệp? Có lẽ thế, cũng có thể là không. Nhưng ở Juventus Stadium, nơi các juventino vẫn nhớ anh, họ hát vang sau sai lầm ngớ ngẩn của Abbiati: “Chi non para rossonero è” (Kẻ nào không đỡ được bóng là người của Milan)…

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Vì sao Roy Keane lại công kích đội bóng cũ nhiều đến thế?

Vì sao Roy Keane lại công kích đội bóng cũ nhiều đến thế?

Vì sao Roy Keane lại công kích đội bóng cũ nhiều đến thế?

Roy Keane từng có một cái nhìn khá mỉa mai về chuyện các cựu cầu thủ bước vào truyền thông. Trong một cuộc phỏng vấn tại Philadelphia năm 2004, ông nói, “Tôi thấy rất nhiều cựu cầu thủ đi làm bình luận, talk show và đủ thứ khác. Dù tôi hiểu rằng một số người cần tiền và không thể thoải mái về tài chính như tôi hay vài cầu thủ khác nhưng điều đó vẫn khá buồn.”

Tại sao cầu thủ Tây Ban Nha của Real Madrid không được đăng ký dự World Cup 2026?

Tại sao cầu thủ Tây Ban Nha của Real Madrid không được đăng ký dự World Cup 2026?

Tại sao cầu thủ Tây Ban Nha của Real Madrid không được đăng ký dự World Cup 2026?

Đây là lần đầu tiên điều này xảy ra trong 17 lần Tây Ban Nha tham dự World Cup kể từ năm 1934. HLV Luis de la Fuente đã công bố danh sách 26 cầu thủ tại Madrid hôm thứ Hai. Trong danh sách này có 8 cầu thủ thuộc nhà vô địch La Liga Barcelona, cùng nhiều đại diện từ các CLB hàng đầu Tây Ban Nha khác như Atletico Madrid, Athletic Club, Real Sociedad, Celta Vigo và Osasuna.

Crystal Palace vô địch Conference League: Lời chia tay đẹp của Oliver Glasner

Crystal Palace vô địch Conference League: Lời chia tay đẹp của Oliver Glasner

Crystal Palace vô địch Conference League: Lời chia tay đẹp của Oliver Glasner

Từ một tập thể chật vật ở mặt trận quốc nội cho đến đêm đăng quang cúp châu Âu đầu tiên trong lịch sử, Crystal Palace đã trải qua hành trình với rất nhiều cung bậc cảm xúc. Đằng sau chiến tích ấy là dấu ấn đậm nét của huấn luyện viên Oliver Glasner - người viết lại số phận cho “Đại bàng” bằng thứ bóng đá hiện đại, gai góc và đầy bản lĩnh.

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Xem thêm
top-arrow
X