Thứ Năm, 09/04/2026
Zalo

Arsenal và M.U đại thắng: Đi dạo trong "công viên"

Thứ Sáu 12/03/2010 14:20(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Trong mùa giải mà người ta nghi ngờ sự thống trị của Premier League ở đấu trường châu Âu, M.U và Arsenal đã tiến vào vòng tứ kết với những chiến thắng kiểu tennis.

Không phải Rooney mà chính Park mới là người hùng thực sự ở Old Trafford. Đó là đánh giá của HLV Ferguson về chiến thắng hoành tráng 4-0 trước Milan: "Park chính là chìa khóa của chiến thắng. Chúng ta có thể nói về Rooney - và cậu ấy thực sự rất tuyệt - nhưng tính kỷ luật, sự thông minh và sự hy sinh của Park mới giúp chúng tôi giành chiến thắng về mặt chiến thuật". Park là hình ảnh đối lập với Ronaldinho. Ronaldinho là ngôi sao, là thương hiệu, là ảo thuật gia. Park là cuộc sống khép kín, là sự mờ nhạt tên tuổi ở châu Âu, là "công nhân". Nhưng trong khi Ronaldinho bị phong tỏa và trở thành cái bóng của chính mình so với trận lượt đi, như lời của Sir Alex, Park là chìa khóa của chiến thắng.

Park Ji Sung: Người hùng thầm lặng của MU


Trong tiếng Anh, "Park" có nghĩa là "Công viên". Và Old Trafford rạng sáng qua đã trở thành công viên để những chiếc áo đỏ dạo chơi. Dạo chơi theo đúng nghĩa đen trong khoảng thời gian nửa tiếng cuối cùng. Từ sau bàn nâng tỷ số lên 3-0 của Park ở phút 59, chỉ có 2 cầu thủ Milan thực sự chạy và đá bóng là Beckham và Inzaghi, vốn vừa được tung ra từ băng ghế dự bị, trong khi hễ đi bóng là những Nani, Valencia, Park hay tài năng trẻ Gibson vượt qua cầu thủ đối phương rất dễ dàng. HLV Ferguson, dù rất vui mừng khi lần đầu tiên đánh bại Milan ở vòng đấu mang tính knock-out, đã không để cảm xúc chi phối về cái gọi là "trả cả vốn lẫn lãi", đủ tỉnh táo để rút những con bài chiến lược cho trận tiếp Fulham vào Chủ nhật. Nếu đây là trận cuối cùng của mùa giải, có lẽ Rooney sẽ tiếp tục được đá để nâng thành tích ghi bàn cho cá nhân và M.U đã có thể biến Milan thành Roma khác ở Old Trafford.

3 năm về trước, M.U từng thua 0-3 ở San Siro trong trận đấu mà Milan là những bậc thầy lão luyện còn đội bóng của Alex Ferguson trông non nớt về mọi mặt. Sir Alex luôn nhắc đi nhắc lại rằng thất bại ở San Siro ngày ấy chính là bước ngoặt giúp M.U ngày càng trưởng thành hơn, giúp đội bóng lọt vào trận CK Champions League trong 2 năm liên tiếp và giờ vẫn thẳng tiến. Ở Old Trafford 3 năm sau, trong khi M.U thi đấu như một đội bóng Italia thời vàng son, chắc chắn, lạnh lùng và hiệu quả, thì Milan của HLV trẻ Leonardo lại biến thành một đội bóng Anh thời những năm 90.

Premier League vẫn mạnh

Khi Real Madrid đổ tấn tiền vào TTCN Hè 2009, Barca trong vai trò nhà ĐKVĐ tiếp tục đầu tư hay Inter Milan bổ sung hàng loạt gương mặt mới, người ta đã dự báo về sự thoái trào của Premier League. Đúng là trên TTCN, Premier League đã lép về hoàn toàn. Arsenal lại bán nhiều hơn mua, M.U chỉ chi ra 20 triệu dù bán Ronaldo cho Real với giá 60 triệu bảng, Chelsea thừa tin đồn nhưng thiếu hành động còn Liverpool không thể giữ chân Xabi Alonso. Và khi Liverpool rơi rớt từ vòng bảng, sự nghi ngờ đó càng lớn hơn.

Thực tế là Premier League yếu hơn về mặt lực lượng. Nhưng khi bước ra đấu trường châu Âu, họ vẫn mạnh ở nhiều khía cạnh khác. Thất bại của Liverpool ở vòng bảng dường như chỉ là biểu hiện của một đội bóng khủng hoảng nhất thời chứ không phải bản chất của Premier League. Như đã nhắc ở trên, M.U của Sir Alex ngày càng lạnh lùng, bản lĩnh và khôn ngoan, những tố chất cần thiết từng giúp Serie A thống trị châu Âu trước đây. Arsenal đã không còn yếu tim khi bước ra châu Âu, thậm chí tỏ ra nguy hiểm hơn so với khi thi đấu ở Premier League. Hai gần đây, Arsenal chỉ bị loại bởi đội bóng của Premier League chứ không phải các đối thủ ở bên kia eo biển Manche. Cái cách họ hủy diệt Porto trong bối cảnh bị dẫn bàn ở lượt đi và mất thủ quân, cây làm bàn tốt nhất Fabregas đã cho thấy sự trưởng thành về bản lĩnh và tinh thần của Pháo thủ thành London.

Giữa tuần tới, đến lượt Chelsea với cuộc thử thách mang tên Inter. Ngay cả khi Chelsea bị loại thì Premier League vẫn là thế lực hàng đầu ở Champions League, ít nhất về mặt quân số ở vòng tứ kết. Sau khi Real Madrid dừng bước, Liga sẽ chỉ còn tối đa 2 đại diện (Barca và Sevilla). Tương tự với Bundesliga (Bayern Munich, Stuttgart) hay Ligue 1 (Lyon, Bordeaux). Premier League thì chắc chắn có ít nhất 2 đại diện.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Trong hơn một giờ đồng hồ ở Bernabeu, Real Madrid gần như bị Bayern Munich bóp nghẹt. Đội khách pressing gắt, kiểm soát nhịp độ tốt hơn và tạo ra cảm giác sắc bén trong từng pha chuyển trạng thái. Luis Diaz mở tỷ số trong hiệp một, rồi Harry Kane nhân đôi cách biệt chỉ 20 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, đẩy Real vào thế chông chênh ngay trên sân nhà. Có thời điểm đại diện Đức chơi vượt trội đến mức khiến Real lép vế toàn diện.

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Manuel Neuer đã có một trận đấu phi thường, không những ở số lần cứu thua, mà còn ở cách anh kiểm soát mọi nguy hiểm bằng sự từng trải. Trong thế trận mà Bayern Munich vận hành trơn tru, Neuer vẫn là điểm tựa đảm bảo không một kịch bản xấu nào có cơ hội xảy ra.

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Bruno Fernandes: Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt trên trang chủ Man Utd, Fernandes thừa nhận anh vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhớ lại bầu không khí của ngày hôm đó. Anh cũng nhắc tới nhiều huyền thoại khác của Man United trong quá khứ, trong đó có việc anh rất muốn được chơi cùng Michael Carrick ở thời kỳ đỉnh cao của vị HLV này.

Xem thêm
top-arrow
X