Thứ Năm, 07/05/2026
Zalo

Argentina: Albiceleste & những dấu hỏi

Thứ Bảy 26/03/2011 17:52(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Nếu chỉ tính những lần cọ xát mà Batista triệu tập đủ các ngôi sao đang chơi ở Châu Âu, Argentina đã trải qua 5 trận trong vòng nửa năm. Quãng thời gian đủ để “El Checho” thử nghiệm và nhào nặn sơ đồ xuất quân hợp lý cho Argentina. Lúc này, trận giao hữu ở New Jersey sẽ là một dịp tốt để Batista định hình rõ nét hơn những ý tưởng về đội hình chiến thuật và con người ưa thích của mình.

Tuyến tiền vệ: Các anh là ai?

Với Batista, vấn đề trong việc sắp đặt đội ngũ của ông đầu tiên nằm ở việc tính toán và hoán chuyển tuyến tiền vệ. Về cơ bản, họ chơi 4-4-2 hoặc 4-3-3 với sự cơ động của các cầu thủ tấn công. Tuy vậy, việc chọn lựa những con người ở tuyến giữa để phát huy tối đa sức mạnh của đội bóng là yếu tố khiến Batista tương đối băn khoăn, từ lúc ông dẫn dắt Argentina đến giờ.

Từ sau khi Maradona rời đội, để lại một Argentina phiêu lưu với chỉ một cầu thủ đánh chặn duy nhất, Batista ngay lập tức gia cố khiếm khuyết này bằng cách tạo ra sự cân bằng hơn ở giữa sân với việc tập trung quân số đông hơn hẳn! Ở trận đầu tiên chỉ đạo Albiceleste đá với CH Ireland, có tới 3 tiền vệ trung tâm xuất trận: Mascherano, Banega, Gago. Tiếp TBN, Cambiasso thế chỗ Gago. 90 phút trước Nhật Bản, Batista sử dụng một người dẫn dắt lối chơi là D’Alessandro, 2 chốt chặn còn lại là Cambiasso, Mascherano. Trước Brazil, Pastore đá chính, Banega và Mascherano phía sau. Rồi Mascherano, Cambiasso, Banega trước Bồ Đào Nha.

ĐT Argentina phiên bản Batista vẫn đang trong quá trình xây dựng

Không khó để nhận thấy sự đắn đo của Batista là ở vị trí người dẫn dắt, chắc hẳn ông đã thấy Argentina thiếu thanh thoát thế nào khi chơi với 3 tiền vệ có xu hướng phòng thủ. Có thể khẳng định Albiceleste sẽ luôn chơi với 2 cầu thủ làm nhiệm vụ thu hồi bóng, và có lẽ Batista chỉ đang đi tìm mảnh ghép còn lại: một tiền vệ công hay nhạc trưởng cho Albiceleste.

Pastore đang được nhắm cho vị trí ấy và anh đã thể hiện không tồi, nhưng nếu anh chơi không thành công, Batista cũng chưa tìm được ai khả dĩ thay thế. Đó là một phần lí do của việc ông phải để 3 chuyên gia thu hồi bóng có mặt trong một đội quân giàu sức tấn công. Thay đổi tuyến giữa với việc thêm vào 2 chân chạy cánh và chơi với 4-4-2 cổ điển là điều Batista chưa từng làm, ông không thích hay quyết tâm duy trì bộ 3 tiền vệ trung tâm?

Hàng tiền đạo: 3 hay 2?

Số và chất lượng các mũi tấn công của Argentina không phải là chuyện gây đau đầu cho Batista, nhưng Argentina cũng cần một sự nhất quán tương đối cả về con người lẫn cách bố trí. Batista ở 3 trận đầu tiên nắm đội đã đưa ra 3 tiền đạo từ đầu. Higuain, Messi, Di Maria trước CH Ireland, Tevez thế vào chỗ Di Maria trận tiếp TBN. Milito thay Higuain trước Nhật. Sau đó, Albiceleste quay lại sơ đồ 2 tiền đạo lúc thi thố cùng Brazil, đểs Di Maria chơi lùi về giữa sân. Tiền vệ của Real là trường hợp đặc biệt vì anh có thể chơi như tiền đạo lẫn tiền vệ cánh lúc cần. Di Maria tạo ra sự linh hoạt trong cách vận hành nhưng đôi lúc mất hút vì không biết mình cần có mặt ở đâu khi Argentina không cầm được bóng, trận đấu với Brazil là một ví dụ.

Người viết cho rằng trong tương lai, Batista sẽ chỉ tung ra 2 chân sút cho tuyến đầu. Sở dĩ ông sử dụng tới 3 tay săn bàn là vì khi chưa có một nhạc trưởng đích thực để dẫn dắt đội, với 3 tiền vệ thủ, Batista phải cần tới 3 khẩu pháo trên cùng để đảm trách hầu như tất cả các đường bóng tấn công của Albiceleste. Phương án 3 mũi giáp công, mà mũi nhọn nào cũng là một tên tuổi khét tiếng, không phải là giải pháp tồi, nhưng vô hình chung nó đòi hỏi quá nhiều tính sáng tạo và khả năng chơi bóng từ các tiền vệ Batista có, đó là điều bất khả kháng.

Một yếu tố nữa để Batista có thể thoải mái trong việc dự liệu hàng công của mình là ông sở hữu Messi. Chỉ cần có anh, người đá cặp còn lại là trung phong cắm như Higuain hoặc Milito hay một dạng tay săn bàn hoạt động rộng như Tevez, Lavezzi hay Aguero, Albiceleste đều vận hành ổn. Ở đây, câu hỏi được đặt ra nữa là: Batista sẽ chọn 1 cặp sát thủ gồm một đá cắm, một lùi, hay cả hai đều chơi tự do!

90 phút trước Mỹ, Batista đưa ra những quyết định nào hay chưa, Copa cũng sắp rồi!

0: Từ sau World Cup 2010, Mỹ chưa thắng được một trận đấu nào. Đáng chú ý trong 5 trận đã đấu từ sau World Cup, Mỹ đã thi đấu với 3 đại diện đến từ Nam Mỹ, họ hòa 2 (Chile, Colombia), thua 1 (Brazil)

1: Argentina mới thua 1 trận duy nhất dưới thời Batista, trận thua đấy diễn ra trên đất Nhật Bản, còn lại, họ thắng trong tất cả các trận giao hữu.

4: Bob Bradley chỉ gọi đúng 4 cầu thủ đang chơi trong nước cho 2 trận giao hữu sắp tới với Argentina và Paraguay, trong đó có Donovan, người có số lần khoác áo đội tuyển nhiều nhất trong số các cầu thủ còn thi đấu (128 lần). Donovan cũng là chân sút xuất sắc nhất của Mỹ hiện hành (45 bàn).

06h00 ngày 27/3, sân New Meadowlands: Mỹ - Argentina Khi người Mỹ cần chiến thắng

Hơn nửa năm sau World Cup không biết thắng trong các trận giao hữu chưa hẳn là một thảm họa với thầy trò Bradley, nhưng khi cúp vàng CONCACAF sắp diễn ra mà Mỹ là nước chủ nhà, không thể cứ tiếp tục mạch trận đì đẹt thế này mãi. Mỹ có sự trở lại của bộ đội quan trọng Donovan và Demsey, những tay súng thiện xạ của họ. Cuộc đụng độ với Argentina có lẽ không đơn giản cho các học trò của Bradley giành thắng lợi. Nếu Mỹ dâng cao đội hình, khi chưa có bàn thắng, họ có thể nếm đòn phản công của Argentina.

Dự đoán 1-2

Đội hình dự kiến:
Mỹ: Howard - Spector, Onyewu, DeMerit, Bocanegra - Bradley, Jones, Edu - Dempsey, Donovan, Altidore.
Argentina: Andujar- Zanetti, Milito, Burdisso, Rojo - Mascherano, Cambiasso, Banega - Lavezzi, Messi, Di Maria.

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Xuyên suốt 140 năm hình thành và phát triển, chưa bao Arsenal thuận lợi tiến vào một trận chung kết Champions League, đồng thời nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League. Đối với nhiều đội bóng lớn tại Châu Âu, điều này có thể rất bình thường. Ở Anh, hai đại diện ưu tú của thành Manchester thậm chí từng giành “cú ăn ba” kinh điển ở mùa giải 1998/1999 và 2022/2023. Nhưng với riêng Arsenal, họ vừa chạm tay vào lịch sử theo cách của riêng họ.

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Cách đây 16 ngày, vẻ mặt thất thần của các Gooners sau tình huống Kai Havertz đánh đầu chệch khung thành Manchester City trong gang tấc như báo hiệu một sự sụp đổ “thường lệ” của Arsenal vào giai đoạn cuối mùa. Người hâm mộ Arsenal căm ghét cái thứ cảm giác ấy đến cùng cực, nhưng họ một lần nữa phải bất lực chứng kiến viễn cảnh đó có thể lặp lại thêm một lần nữa. 

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Man City tưởng như đã kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi tại Hill Dickinson, khi thế trận áp đảo và những khoảnh khắc thăng hoa của Jeremy Doku giúp họ nắm lợi thế trước Everton sau hiệp 1. Nhưng sự lỏng lẻo nơi hậu phương đã khiến mọi thứ rẽ sang hướng khác. Trận hòa 3-3 tai hại khiến thầy trò Pep Guardiola đánh mất quyền tự quyết trong cuộc đua đến chức vô địch Premier League với Arsenal.

Xem thêm
top-arrow
X