Thứ Ba, 27/01/2026
Zalo

Aaron Ramsey: Con Phượng Hoàng từ "tro tàn" của huyền thoại Gerrard

Chủ Nhật 03/11/2013 09:06(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Trong cuốn tự truyện mới ra mắt của mình Sir Alex Ferguson nói rằng Steven Gerrard chưa bao giờ là một “cầu thủ hàng đầu”, qua đó gây ra một cuộc tranh cãi lớn. Có lẽ, Sir Alex không định nghĩa được một “cầu thủ hàng đầu” là như thế nào.

Hoặc ông cho rằng một “cầu thủ hàng đầu” là phải như Lionel Messi hoặc Cristiano Ronaldo. Bởi nếu Sir Alex nói rằng Gerrard không phải là cầu thủ của những khoảnh khắc quyết định ở những trận đấu đỉnh cao thì ông đã nhầm. Buổi tối điên rồ ở Istanbul 2005 (Chung kết Champions League với Milan) và Cardiff 2006 (Chung kết FA Cup với West Ham) luôn gắn với tên tuổi của Gerrard. Nhưng đó là quá khứ đã xa xôi.

Ramsey đã hoàn toàn áp đảo Gerrard
Ramsey đã hoàn toàn áp đảo Gerrard

Gerrard hiện vẫn rất quan trọng với Liverpool, nhưng trên khía cạnh tinh thần, chứ không phải là một người định đoạt số phận trận đấu như khi anh ở đỉnh cao phong độ. Ở trận Arsenal - Liverpool đêm qua, người ta thấy vẫn thấy hình bóng của một Gerrard thời đỉnh cao, nhưng là ở Aaron Ramsey chứ không phải thủ quân của Liverpool hiện tại. Ramsey hoạt động không biết mệt mỏi trên khắp mặt sân, tắc bóng hiệu quả, thậm chí là ghi một bàn thắng tuyệt đẹp để nhấn chìm hy vọng của Liverpool. 

Cách đây ít tuần, Sir Alex đã đưa ra một sự so sánh giữa Gerrard, Frank Lampard của Chelsea và Paul Scholes của Man United, 3 tiền vệ hàng đầu nước Anh ở thế hệ của họ. Theo ông, Gerrard không hề tinh tế và kinh nghiệm hơn khi bước vào những năm cuối của sự nghiệp. Trong khi đó, ở độ tuổi 33 (như Gerrard hiện nay),  Scholes vẫn là một tiền vệ trụ cột của Man United và đoạt được nhiều danh hiệu. Vai trò của Scholes là điều khiển nhịp độ trận đấu - tăng tốc khi cần bàn thắng và chậm lại khi cần bảo vệ thành quả.

Brendan Rodgers đã sắp xếp hàng tiền vệ của ông để trao cho Gerrard một vai trò tương tự như vậy. Lucas Leiva có nhiệm vụ “dọn dẹp” trong khi Jordan Henderson chạy không biết mệt. Còn nhiệm vụ của Gerrard là điều tiết nhịp độ trận đấu và chỉ huy hàng tiền vệ. Nhưng tại Emirates đêm qua, tiền vệ người Anh đã không hoàn thành nhiệm vụ trước khả năng phối hợp quá tốt của các cầu thủ Arsenal, khiến anh gần như mất hút trên sân.

Ở trận đấu với West Brom tuần trước, cũng với hàng tiền vệ 3 người này, Liverpool đã tạo ra một nền tảng tuyệt vời để hàng công với Luis Suarez và Daniel Sturridge tung hoành. Nhưng Arsenal không phải là West Brom, và Liverpool đã vỡ vụn trước bộ ngũ huyền ảo của Arsene Wenger. Mikel Arteta và Ramsey đem lại sự vững chãi trong khi Santi Cazorla, Tomas Rosicky và Mesut Oezil ở phía trên khiến đối phương náo loạn bởi sự ăn ý trong các pha phối hợp. Tất cả đều chơi với phong độ cao và sẵn sàng hoán đổi vị trí cho nhau. Về tuổi tác và phạm vi hoạt động trên sân, Ramsey giống như Henderson của Arsenal, nhưng tiền vệ người xứ Wales rõ ràng là đã chơi hay hơn hẳn.

Tuy nhiên, so sánh như vậy là có phần bất công với Henderson bởi các vệ tinh xung quanh Ramsey đã chơi cực kỳ ấn tượng. Arteta đã hoàn toàn áp đảo Lucas, Gerrard không có khả năng hỗ trợ tấn công ấn tượng như Rosicky, trong khi Philippe Coutinho chỉ như một người khách bộ hành sau khi được tung vào sân trong hiệp 2 và không thể sánh với Cazorla.

Đó là lý do tại sao Suarez và Sturridge đã bị cô lập với phần còn lại của đội bóng. Bản thân hai tiền đạo của Liverpool cũng không có sự liên hệ với nhau. Khi bộ ba tiền vệ của Liverpool bị chia cắt, bóng bổng được họ sử dụng nhiều hơn, nhưng đây chưa bao giờ là một thế mạnh của “The Kop” dưới thời Rodgers.

Sơ đồ 3-5-2 mà Rodgers áp dụng trong trận đấu này, với duy nhất Lucas ở vị trí mỏ neo trước hàng thủ 3 người đã bị khai thác triệt để bởi tốc độ của các cầu thủ Arsenal. Ở bàn mở tỷ số, Arteta đã gây ngạc nhiên cho Liverpool bằng một pha tăng tốc rồi mở bóng rất đẹp để Sagna băng xuống bên cánh phải trước khi tạt vào trong để Cazorla ghi bàn. Sang hiệp 2, Rodgers sửa sai bằng cách tung Coutinho vào sân để chơi 4-3-3, trong đó, Gerrard đá thấp nhất cùng Lucas ở tuyến giữa. 

Nhưng Liverpool chỉ chơi tốt trong chốc lát trước khi bị Arsenal lấy lại thế trận. Một sai lầm của Kolo Toure đã trao cơ hội cho Olivier Giroud ghi bàn thắng quyết định. Tiền đạo người Pháp đã không thể tận dụng thành công nhưng Ramsey thì khác, dù cơ hội của anh là không rõ ràng. Nhận đường chuyền từ Oezil bên ngoài vòng cấm, Ramsey đã quan sát rất nhanh rồi tung ra cú sút bằng má ngoài chân phải rất kỹ thuật, không cho Mignolet cơ hội cản phá.

“Đội bóng hay nhất đã thắng”, Rodgers thừa nhận sau trận. “Arsenal đã kiểm soát phần lớn thời gian trận đấu nhưng chúng tôi vẫn là một mỗi đe dọa với họ. Sự cơ động và khả năng chuyền bóng của Arsenal tốt hơn chúng tôi”.

Gerrard kết thúc trận đấu với những hơi thở khó nhọc khi anh hoàn toàn hụt hơi trước các tiền vệ khéo léo của Arsenal. Cho dù Sir Alex định nghĩa một “cầu thủ hàng đầu” là như thế nào thì màn trình diễn của Gerrard trước Arsenal cũng không thể được xếp vào hạng này. Thay vào đó là Ramsey, người có vẻ như đang trên đường trở thành một Gerrard thời kỳ đỉnh cao.

Theo Thể Thao Văn Hoá

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Arsenal 2-3 Man Utd: Chủ nhà chưa thua đã lo...

Sân Emirates như chìm trong một biển lo âu. Người hâm mộ Arsenal ý thức rất rõ rằng chức vô địch Premier League đầu tiên kể từ năm 2004 đang ở rất gần trong tầm tay và khi nó trở nên rõ ràng như thế, mọi thứ cũng sẽ đầy căng thẳng. Nhất là khi những trận đấu kiểu này biến thành cuộc hành xác, khi các miếng đánh sở trường không vận hành, khi đội bóng trông mong manh, dễ tổn thương. Ai cũng hiểu họ đang đứng trước nguy cơ đánh mất những gì.

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Khúc ca tái sinh của Manchester United

Hạ Arsenal 3-2 ngay tại Emirates, nối tiếp bản hùng ca ngạo nghễ trước Manchester City, sắc đỏ huy hoàng năm cũ của Manchester United bừng sáng trở lại. Chỉ trong hai trận dưới thời Michael Carrick, họ đã buộc cả Premier League phải ngoái nhìn. Đội bóng từng lầm lũi bước đi bỗng tìm lại nhịp đập quen thuộc: mạnh mẽ, sắc lạnh và đầy kiêu hãnh.

Crystal Palace và câu chuyện quen thuộc của những đội bóng trung bình tại Premier league

Crystal Palace và câu chuyện quen thuộc của những đội bóng trung bình tại Premier league

Crystal Palace và câu chuyện quen thuộc của những đội bóng trung bình tại Premier league

Trong buổi họp báo trước trận đấu gặp Sunderland ở vòng 22 Premier League, hai thông báo đáng chú ý đã được đưa ra, khiến cho người hâm mộ Crystal Palace hết sức lo lắng. Đầu tiên là đội trưởng Marc Guehi không có mặt trong chuyến làm khách đến SVĐ The Light, với việc trung vệ người Anh chuẩn bị hoàn tất thủ tục để chuyển gia nhập Manchester City. Và thứ hai là tuyên bố ra đi bất ngờ của HLV Ollie Glasner.

Marc Guehi: Lời giải mới cho hàng thủ rạn vỡ của Man City

Marc Guehi: Lời giải mới cho hàng thủ rạn vỡ của Man City

Marc Guehi: Lời giải mới cho hàng thủ rạn vỡ của Man City

Manchester City bước vào vòng 23 Premier League 2025/26 với tâm thế của một tập thể đầy tổn thương sau chuỗi trận sa sút, nơi những vấn đề ở hàng thủ trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Trong bối cảnh ấy, chiến thắng 2-0 trước Wolves không chỉ đơn thuần mang về 3 điểm quý giá, mà còn mở ra một chương mới với màn ra mắt thuyết phục của Marc Guehi - người xuất hiện đúng thời điểm, đúng vị trí và đúng với những gì Pep Guardiola đang mòn mỏi tìm kiếm.

Xài huấn luyện viên tạm quyền thì đã làm sao?

Xài huấn luyện viên tạm quyền thì đã làm sao?

Xài huấn luyện viên tạm quyền thì đã làm sao?

Manchester United đã kết thúc mùa giải trước ở vị trí thứ 15. Mùa giải 2023/24, họ đứng thứ 8. Trước đó, vào mùa 2022/23 họ lọt được vào Top 3, nhưng mùa liền trước nữa lại chỉ về đích ở vị trí thứ 6. Trong 4 mùa giải gần nhất, có tới 3 mùa hiệu số bàn thắng bại của đội chủ sân Old Trafford bằng 0 hoặc tệ hơn. Sự tầm thường giờ đây đã trở thành trạng thái… bình thường của họ.

Xem thêm
top-arrow
X